Bài viết

Những câu chuyện thời hoa lửa (14)

Thái Nguyên07/04/2026Chu Đức Duy (NNA 12 - K48 - trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu chuyện thời hoa lửa

Viên gạch hồng: "Power bank" đi xuyên mùa đông Paris

Paris những năm 1920 trong hình dung của chúng mình bây giờ là ánh đèn rực rỡ và sự lãng mạn, nhưng với người thanh niên Nguyễn Tất Thành ngày ấy, Paris là cái rét "cắt da cắt thịt" của một kẻ mất nước đi tìm đường cứu nước. Hãy thử tưởng tượng, giữa căn phòng trọ rẻ tiền ở ngõ Compoint, không lò sưởi, không chăn đệm đủ ấm, bạn sẽ làm gì để đi qua cái lạnh âm độ của châu Âu? Vũ khí của Bác lúc đó không có gì ngoài một viên gạch.

Sáng đi làm, Bác đem viên gạch gửi nhờ chủ nhà nướng vào lò bếp. Tối về, Người bọc nó vào những tờ báo cũ, đặt xuống dưới tấm nệm mỏng để hơi nóng âm ỉ ấy xoa dịu đôi bàn tay lao động và cái lạnh tê tái của đêm trường. Đối với mình – một người trẻ vốn đã quen với điều hòa hai chiều và những chiếc túi sưởi tiện lợi – hình ảnh ấy giống như một cú "re-set" về tư duy.

Viên gạch ấy không chỉ tỏa ra nhiệt lượng vật lý. Nó chính là một "viên gạch hồng" trong tâm tưởng, là ngọn lửa đầu tiên của thời hoa lửa mà Bác tự thắp lên cho chính mình. Nếu "áp lực tạo nên kim cương", thì cái lạnh của Paris và sức nóng từ viên gạch ấy đã trui rèn nên một bản lĩnh thép. Bác không chọn "nằm yên" trong nỗi sợ hãi hay sự thiếu thốn, mà chọn cách sưởi ấm lý tưởng của mình bằng những điều giản đơn nhất.

Nhìn vào viên gạch ấy, mình chợt nhận ra: Hóa ra, để làm nên những điều vĩ đại cho dân tộc, người thanh niên ấy đã bắt đầu bằng việc chiến thắng cái lạnh của bản thân bằng một ý chí rực cháy. Ngọn lửa ấy, trăm năm sau, vẫn còn đủ sức để sưởi ấm và truyền năng lượng cho những "người trẻ khởi nghiệp" như chúng mình hôm nay.

"Lịch sử không phải là những trang giấy nằm im trong ngăn tủ, lịch sử đang sống trong từng nhịp đập của thế hệ trẻ hôm nay. Câu chuyện về người thanh niên Nguyễn Tất Thành với viên gạch hồng giữa mùa đông Paris không chỉ là bài học về sự chịu khó, mà là một lời 'tuyên ngôn' về bản lĩnh: Đừng đợi đến khi có đủ mọi nguồn lực mới bắt đầu thực hiện ước mơ.

Bác đã bắt đầu hành trình vĩ đại của mình bằng một 'startup' mang tên Yêu Nước với số vốn duy nhất là ý chí. Vậy Gen Z chúng mình, với công nghệ trong tay và thế giới trong tầm mắt, chúng ta sẽ viết tiếp chương tiếp theo của dân tộc như thế nào? Đừng để ngọn lửa thời hoa lửa chỉ là ký ức. Hãy để nó trở thành động lực để mỗi khi đối mặt với deadline, với khó khăn hay những lựa chọn chông chênh của tuổi trẻ, chúng ta biết mình cần phải rực cháy vì điều gì. Bởi vì, mỗi sinh viên hôm nay chính là một viên gạch hồng đang góp phần xây nên tầm vóc của Việt Nam mai sau."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những câu chuyện thời hoa lửa (14) | Câu chuyện thời hoa lửa