Những Câu Chuyện Thời Hoa Lửa (18)
Có những cái tên đã nằm lại với đại ngàn, có những mái tóc xanh đã hóa thành mây trắng, và có những câu chuyện mà thế hệ tôi chỉ biết đến qua những thước phim tư liệu đen trắng hay những trang sách ám mùi khói súng. Tôi muốn viết về họ - những nữ Thanh niên xung phong – những người con gái đã biến "tọa độ chết" thành "tọa độ của lòng quả cảm".
Có những cái tên đã nằm lại với đại ngàn, có những mái tóc xanh đã hóa thành mây trắng, và có những câu chuyện mà thế hệ tôi chỉ biết đến qua những thước phim tư liệu đen trắng hay những trang sách ám mùi khói súng. Tôi muốn viết về họ - những nữ Thanh niên xung phong – những người con gái đã biến "tọa độ chết" thành "tọa độ của lòng quả cảm".
Khi lật giở những trang sử về Ngã ba Đồng Lộc hay hang Tám Cô, điều khiến một người trẻ như tôi lặng đi không phải là con số những tấn bom rơi xuống, mà là những chi tiết rất "đời" của những người thiếu nữ tuổi đôi mươi.
Họ đi vào chiến trường với chiếc kẹp tóc trong túi áo, với nỗi lo "hết bồ kết gội đầu" còn lớn hơn cả nỗi sợ bom rơi. Giữa tiếng gầm rú của máy bay phản lực, họ vẫn cười đùa, vẫn hát, và vẫn mơ về một ngày hòa bình được mặc áo lụa đi hội làng. Đó chính là "chất hoa" trong thời chiến – sự lãng mạn kiên cường mà thế hệ tôi hôm nay soi mình vào đó để thấy mình còn quá bé nhỏ.
Dưới lăng kính của người trẻ, tôi không nhìn lịch sử như một tấm bia đá lạnh lẽo. Tôi nhìn thấy ở đó những "influencer" thực sự của thời đại. Họ không có hàng triệu lượt theo dõi trên mạng xã hội, nhưng họ có hàng triệu con tim hướng về khi họ đứng trên đỉnh đồi làm cọc tiêu sống cho xe qua.
"Máu có thể đổ, nhưng đường không bao giờ tắc."
Đó không phải là một khẩu hiệu suông, đó là bản năng của một thế hệ coi Tổ quốc là trên hết. Khi viết những dòng này, tôi tự đặt mình vào vị trí của họ: Nếu là tôi của năm 20 tuổi ấy, liệu tôi có dám bước ra khỏi hầm để phân luồng xe giữa làn mưa bom? Câu trả lời chính là sự thức tỉnh về giá trị của cuộc sống tự do mà chúng tôi đang thừa hưởng.
Dù không được trực tiếp nắm lấy bàn tay chai sần của những nhân chứng ấy, nhưng qua những câu chuyện được kể lại, tôi hiểu rằng: Lửa không bao giờ tắt nếu chúng ta còn nhớ về nó.
Sáng tạo của người trẻ hôm nay chính là dùng công nghệ, dùng ngôn ngữ hiện đại để kể lại những giá trị cũ. Chúng tôi không chỉ học lịch sử để đi thi, chúng tôi học để biết ơn. "Những câu chuyện thời hoa lửa" sẽ không bao giờ cũ, bởi mỗi lần được kể lại bằng trái tim của một người trẻ, ngọn lửa ấy lại được tiếp thêm một sức sống mới, trẻ trung và mãnh liệt hơn.



