Người có công giúp đỡ cách mạng

Những câu chuyện thời hoa lửa (20)

Có những năm tháng đi qua trong khói lửa nhưng chưa bao giờ tắt trong ký ức dân tộc. Tôi tìm gặp ông Bảy – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm nay ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi khi nhắc về những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Thái Nguyên09/04/2026Nguyễn Khánh Linh (Trường Ngoại ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đi qua trong khói lửa nhưng chưa bao giờ tắt trong ký ức dân tộc. Tôi tìm gặp ông Bảy – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm nay ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi khi nhắc về những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Ông kể, năm mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và tinh thần từ Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông viết đơn tình nguyện ra mặt trận. Khi ấy, đất nước vừa giành độc lập dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhưng chiến tranh lại một lần nữa ập đến. “Sợ chứ,” ông cười hiền, “ai mà không sợ bom rơi đạn nổ. Nhưng sợ nhất là mất nước.”

Những năm tháng ở tuyến lửa Trường Sơn, ông và đồng đội sống giữa mưa bom bão đạn. Ban ngày ngụy trang, ban đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Có lần, một trận bom bất ngờ ập xuống, người bạn thân của ông đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi. Ông nói, điều ám ảnh nhất không phải tiếng bom, mà là lời hẹn “hòa bình rồi về quê trồng lúa” chưa kịp thực hiện.

Trong câu chuyện của ông, tôi không chỉ thấy chiến tranh khốc liệt mà còn thấy ánh sáng của lý tưởng. Đó là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, là tình đồng chí gắn bó như ruột thịt, là những bữa cơm vội bên bếp lửa nhưng đầy ắp tiếng cười. Họ đã sống những năm tháng dữ dội nhất của tuổi trẻ, để hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình.

Khi tôi hỏi ông có hối tiếc không, ông lắc đầu: “Tuổi trẻ của ông ở chiến trường, nhưng đổi lại là độc lập cho con cháu.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Hóa ra, “thời hoa lửa” không chỉ là khói bom, mà còn là những đóa hoa của lòng yêu nước nở rực giữa gian khó.

Rời nhà ông, tôi hiểu rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử là ký ức sống động trong từng con người. Thế hệ trẻ hôm nay không cần cầm súng ra trận, nhưng cần giữ trong tim ngọn lửa trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh ấy.

Những câu chuyện thời hoa lửa vì thế không chỉ để nhớ, mà để nhắc chúng ta sống tốt hơn trong hiện tại – để mỗi ngày hòa bình đều có ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những câu chuyện thời hoa lửa (20) | Câu chuyện thời hoa lửa