Bài viết

Những câu chuyện thời hoa lửa (30)

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Thị Phương Linh (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những buổi chiều ngồi lặng trước trang sách lịch sử, tôi thường tự hỏi: nếu mình sinh ra vào những năm tháng chiến tranh, liệu tôi có đủ can đảm để bước đi giữa khói lửa? Liệu tôi có đủ mạnh mẽ để đối diện với mất mát? Câu hỏi ấy trở nên day dứt hơn khi tôi tìm hiểu về cuộc đời của Nguyễn Thị Rành – người Mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu của vùng đất Củ Chi anh hùng. Câu chuyện về mẹ không chỉ là một phần của “thời hoa lửa”, mà còn là tấm gương soi chiếu tâm hồn và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Tôi sinh ra khi tiếng súng đã lùi xa. Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi đến trường rợp bóng phượng, với tiếng cười giòn tan trong sân trường, với những đêm thành phố sáng đèn. Chiến tranh đối với tôi từng chỉ là những khái niệm: “kháng chiến”, “hy sinh”, “độc lập”. Tôi thuộc lòng các mốc thời gian, các chiến thắng lớn, nhưng thú thật, đã có lúc tôi học lịch sử chỉ để hoàn thành bài kiểm tra. Tôi chưa từng thực sự cảm nhận được hơi thở của quá khứ.Cho đến khi tôi đọc về mẹ Nguyễn Thị Rành.Mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Củ Chi – nơi từng được mệnh danh là “đất thép thành đồng”. Mảnh đất ấy không chỉ nổi tiếng bởi hệ thống địa đạo kiên cường, mà còn bởi những con người sẵn sàng sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, gia đình mẹ là cơ sở cách mạng quan trọng. Mẹ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, bảo vệ những người chiến sĩ giữa vòng vây kẻ thù. Ngôi nhà của mẹ không chỉ là mái ấm của gia đình, mà còn là điểm tựa của cách mạng.Nhưng điều khiến tôi lặng người chính là những mất mát mà mẹ phải gánh chịu. Mẹ có nhiều người con tham gia kháng chiến và anh dũng hy sinh. Mỗi người con là một phần máu thịt, là kết tinh của tình yêu thương, là niềm hy vọng của người mẹ. Tôi cố gắng tưởng tượng cảm giác của mẹ khi tiễn con ra trận. Có lẽ mẹ đã chuẩn bị cho con từng bữa cơm, từng lời dặn dò. Có lẽ mẹ đã nhìn thật lâu dáng con khuất dần sau con đường làng, biết rằng lần tiễn biệt ấy có thể là lần cuối cùng.Tôi nghĩ đến khoảnh khắc mẹ nhận tin dữ. Một tờ giấy báo tử, vài dòng chữ ngắn ngủi nhưng đủ sức xé toạc trái tim. Làm sao một người mẹ có thể chịu đựng nổi nỗi đau ấy? Làm sao mẹ có thể tiếp tục sống khi những đứa con mình mang nặng đẻ đau lần lượt ra đi? Có lẽ mẹ đã khóc. Những giọt nước mắt rơi trong đêm, khi không còn ai nhìn thấy. Nhưng điều khiến tôi khâm phục là sau tất cả, mẹ không gục ngã.Mẹ không cho phép mình chìm trong đau thương. Mẹ biến nỗi đau thành ý chí. Mẹ tiếp tục che chở cho cán bộ, tiếp tục góp phần vào cuộc kháng chiến. Ở mẹ, tôi thấy sự hòa quyện giữa tình mẫu tử thiêng liêng và tình yêu nước sâu nặng. Có lẽ, chính tình yêu nước đã giúp mẹ vượt lên nỗi đau riêng. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con không vô nghĩa; đó là một phần của cuộc đấu tranh lớn lao để giành lại độc lập cho dân tộc.Từ góc nhìn của người trẻ hôm nay, tôi nhận ra rằng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” không chỉ là sự tôn vinh của Nhà nước, mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn của cả dân tộc. Nhưng trước khi là “anh hùng”, mẹ là một người phụ nữ bình dị. Mẹ cũng biết lo toan, biết yêu thương, biết sợ hãi. Chính vì mẹ là người bình thường, nên sự phi thường của mẹ càng khiến tôi xúc động.Tôi tưởng tượng một buổi tối ở Củ Chi năm nào. Bom đạn có thể vừa cày nát cánh đồng. Không gian mịt mù khói lửa. Trong căn nhà nhỏ, mẹ thắp ngọn đèn dầu leo lét. Ánh sáng ấy yếu ớt nhưng ấm áp, như niềm tin mẹ giữ trong tim. Dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, mẹ vẫn tin vào ngày mai. Ngày mai ấy – ngày đất nước hòa bình – chính là hiện tại của tôi.Khi nghĩ đến điều đó, tôi không khỏi nghẹn ngào. Tôi đang sống trong ước mơ của những người như mẹ. Tôi được học tập, được tự do theo đuổi hoài bão, được sống giữa hòa bình. Những điều tưởng như hiển nhiên ấy thực ra được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Có những người mẹ đã mất đi tất cả để thế hệ sau có được tất cả.Câu chuyện về mẹ khiến tôi nhìn lại bản thân. Đã có lúc tôi than phiền vì áp lực học tập, vì những khó khăn nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng so với những gì mẹ đã trải qua, những điều ấy thật bé nhỏ. Mẹ đối diện với mất mát không gì bù đắp, vậy mà vẫn giữ vững niềm tin. Tôi chợt hiểu rằng, thế hệ trẻ hôm nay không cần phải cầm súng ra trận, nhưng cần cầm lấy trách nhiệm. Trách nhiệm học tập tốt hơn, sống tử tế hơn, cống hiến nhiều hơn.

“Những câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ để kể lại chiến công. Chúng còn để nhắc nhở. Nhắc rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nhắc rằng mỗi người trẻ đều đang mang trong mình một phần lịch sử. Khi tôi viết về mẹ Nguyễn Thị Rành, tôi không chỉ kể lại quá khứ, mà còn đối thoại với chính mình. Tôi tự hỏi: mình đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy?Có lẽ cách thiết thực nhất để tri ân không chỉ là những lời ca ngợi, mà là hành động. Là việc gìn giữ ký ức về mẹ, kể lại câu chuyện của mẹ cho những người chưa từng biết. Là việc sống sao cho lương tâm luôn trong sáng, không thờ ơ trước những vấn đề của đất nước. Là việc góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn, văn minh hơn.Trong tưởng tượng của tôi, nếu có thể gặp mẹ, tôi muốn nói rằng: “Chúng con – thế hệ hôm nay – vẫn nhớ.” Dù thời gian trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh mẹ vẫn là đóa hoa bất tử giữa thời hoa lửa. Hoa ấy nở trong gian khó, tỏa hương bằng sự hy sinh, và kết trái bằng hòa bình hôm nay.Lịch sử có thể được ghi lại bằng những con số, nhưng chỉ thật sự sống khi có người kể lại bằng trái tim. Với tôi, viết về mẹ Nguyễn Thị Rành là một cách giữ cho ngọn lửa ấy không tắt. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự kiên cường, của đức hy sinh thầm lặng.Và tôi tin rằng, chừng nào người trẻ còn biết xúc động trước câu chuyện của những người mẹ như mẹ Rành, chừng đó “thời hoa lửa” sẽ không bao giờ chìm vào quên lãng. Nó sẽ tiếp tục cháy lên – không phải bằng bom đạn, mà bằng ý chí dựng xây và khát vọng phát triển đất nước.Khép lại trang viết này, trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi. Tôi không còn nhìn lịch sử như một môn học, mà như một món nợ ân tình. Và tôi tự hứa với bản thân: sẽ sống một cuộc đời có ích, để khi nghĩ về những hy sinh của mẹ Nguyễn Thị Rành, tôi có thể mỉm cười mà nói rằng: thế hệ chúng con đã không phụ lòng mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn