NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (39)
Tuổi xuân của bà tôi gửi lại chiến trường
Bà tôi từng là một thanh niên xung phong,một cô gái mở đường trong những năm tháng
kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi mười tám đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ được mặc
áo dài trắng, được mơ về một mái nhà nhỏ – bà lại chọn khoác lên mình màu áo xanh,
băng rừng mở đường, tải đạn, san lấp hố bom trên những cung đường lửa. Bà từng kể với
tôi rằng.
Cuộc sống ở quê vốn khó khăn khi đó khi gặp các chị đi ra ngoài làm công nhân trở về
trên tai cầm vali, quần áo bà đã thái rất ngượng mộ, vì vậy khi mới 18 tuổi bà đã xung
phong đi, ban đầu chưa quen sinh hoạt rất khó khăn, nhiều khi bị bắt nạt. Nhưng về sau
khi mọi người đã quen nhau dần, cùng nhau trải qua khó khăn họ đã biết giúp đỡ và hỗ
trợ nhau hơn. Bà còn kể bà được gặp rất nhiều bộ đội, họ phong trần và rất tinh
nghịch,cũng có nhưng người thích bà nhưng bà không đồng ý. Rồi bà gặp ông A một
người bộ đội theo miêu tả của bà tôi là người khá sáng sủa, hiền lành, bà và ông ấy đã tìm
hiểu và yêu nhau. Tình yêu của họ vô cùng trong sáng, nhưng rồi một ngày ông được
điều vào trong Nam chiến đấu, có lẽ không ai ngờ đó là lần cuối ông bà gặp nhau. Bà kể
hai người đã hứa hẹn dù cho khi trở về có què quặt, hay chẳng may có làm sao, bà và ông
cũng vẫn sẽ gắn bó, còn được biết khi ông đi ông đã khóc rất nhiều dường như sợ rằng
bản than không thế thực hiện được lời hứa. Và rồi điều lo lắng nhất ấy cũng đến, ông đã
mất chỉ sau mấy tháng vào chiến trường. Khi biết tin bà đã khóc rất nhiều, khóc vì không
thể thực hiện được lời hứa, khóc vì thương ông. Bà kể rằng bà từng giữ tấm ảnh của ông
nhưng vì lý do nào đó tấm ảnh đã lưu lạc đi mất, để giờ hình ảnh người chiến sĩ ấy chỉ
còn được lưu lại trong tâm trí bà, không thể nào quên.
Tôi chợt hiểu, “thời hoa lửa” không chỉ là những chiến công được ghi trong sách sử, mà
còn là tuổi xuân rực cháy và cả những giọt nước mắt thầm lặng. Hòa bình hôm nay được
đánh đổi bằng biết bao mối tình dang dở, bao gia đình khuyết thiếu, bao nấm mộ chưa
tìm thấy tên.Bà tôi – một thanh niên xung phong năm nào – giờ mái tóc đã bạc trắng.
Nhưng trong ký ức bà vẫn còn nguyên một thời tuổi trẻ đỏ lửa, nơi tình yêu, mất mát và
lòng yêu nước hòa vào nhau thành một phần không thể tách rời của cuộc đời.
Và tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ mình không chỉ là sống trong hòa bình, mà còn
phải kể lại những câu chuyện ấy – để những người đã nằm xuống không bao giờ bị lãng
quên.



