Những câu chuyện thời hoa lửa (4)
Trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những con người trở thành biểu tượng nhân chứng lịch sử hùng cường của Việt Nam. Những con người vĩ đại đó đã dũng cảm đối mặt với những khó khăn mà ít người có thể đối mặt được, và trong những con người vĩ đại đó thì bà Nguyễn Thị Bình chính là gương mặt tiêu biểu nhân chứng lịch sử Việt Nam.
Bà Nguyễn Thị Châu Sa được biết là bà Nguyễn Thị Bình, bà chính là một trong những nữ chính trị gia xuất sắc và có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử ngoại giao Việt Nam hiện đại. Bà không chỉ là một nhà ngoại giao kiệt xuất mà còn là biểu tượng của tinh thần phụ nữ Việt Nam tự tin, trí tuệ trên trường quốc tế. Một trong những nữ chính trị gia xuất sắc và có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử ngoại giao Việt Nam hiện đại. Bà không chỉ là một nhà ngoại giao kiệt xuất mà còn là biểu tượng của tinh thần phụ nữ Việt Nam tự tin, trí tuệ trên trường quốc tế.
Dấu ấn sự nghiệp rực rỡ nhất của bà Bình là giai đoạn 1968 đến 1973. Lúc bấy giờ bà là người mang trong mình chức vụ quan trọng, chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Phong thái mỗi khi xuất hiện của bà là một tà áo dài truyền thống của Việt Nam và khả năng đối đáp sắc sảo của bà đã khiến nhiều phóng viên báo chí phương Tây phải nể phục trước sự đối đáp khôn ngoan của bà, trước những điều đó bà được gọi bằng một cái tên đầy tôn trọng là “Madame Bình”.
Sau khi đất nước thống nhất, bà được tin tưởng tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách trong bộ máy nhà nước như giữ chức vụ Bộ trưởng Bộ giáo dục (1976 - 1987) và Phó chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam (1992 - 2002). Bà đã giữ chúc vụ Bộ trưởng Bộ giáo dục trong thời kì khó khăn nhất nhưng điều đó đã không ngăn bà cải cách nền giáo dục nước nhà. Nhờ việc cải cách giáo dục của bà, nền giáo dục đã bước sang một khởi đầu mới, bà đã chỉ đạo việc thống nhất chương trình học, sách giáo khoa và hệ thống thi cử từ Nam ra Bắc một cách mềm dẻo nhưng quyết liệt. Đồng thời chức vụ Phó chủ tịch nước, bà vẫn là gương mặt tiêu biểu đại diện quan trọng của Việt Nam. Bà đã góp phần tích cực trong việc thúc đẩy bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ và mở rộng quan hệ với các nước phương Tây và các tổ chức quốc tế. Bà cũng là cầu nối giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân. Bà thường xuyên tiếp xúc với cử tri, lắng nghe tâm tư của các tầng lớp nhân dân để phản ánh lên Quốc hội và Chính phủ. Bà chú trọng đến việc xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc, đặc biệt là vai trò của tri thức và kiều bào trong việc xây dựng đất nước. Từ sự cống hiến hết mình đó, bà luôn luôn được yêu mến do phong thái cách làm của bà gần gũi, giản dị, quyết đoán.
Nay dù bà đã về hưu nhưng sự đóng góp của bà luôn luôn tích cực, điển hình như là khi bà đã kết thúc nhiệm kỳ Phó chủ tịch nước vào năm 2002, thay vì nghỉ ngơi hoàn toàn, bà đã thành lập và làm chủ tịch Quỹ Hòa Bình và Phát triển Việt Nam. Đây là minh chứng cho tinh thần “không bao giờ nghỉ hưu” của bà đối với vận mệnh đất nước. Từ đó chứng minh được bà chính là gương mặt tiêu biểu nhân chứng lịch sử của Việt Nam.



