Bài viết

Những câu chuyện thời hoa lửa (5)

Thái Nguyên07/04/2026Lương Hà My (NNA 10 - K48 - trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, một quá khứ đau thương nhưng rất đỗi tự hào đối với dân tộc Việt Nam. Để có được những thành công ấy, biết bao người mẹ đã phải nén đau thương, động viên tiễn đưa chồng, con lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ Quốc. Đó là những câu chuyện gắn liền với cái tên ‘‘Thời hoa lửa’’.

Mỗi giây phút yên bình của đất nước ngày hôm nay đều có sự hi sinh của những người đã nằm xuống, hòa mình vào từng tấc đất, ngọn cỏ, lấy xương máu của mình giữ gìn cho quê hương, cho thế hệ mai sau. Đó là những bằng chứng mà ‘Thời hoa lửa’ - Biết ơn những người chiến sĩ, và biết ơn cả những bà mẹ Việt Nam, những người đã hi sinh cho dân tộc, cho những ngày tháng sau này cũng quê hương, xứ sở. Không phải ngẫu nhiên mà văn hóa ở mọi các quốc gia trên thế giới đều tôn vinh người mẹ như một biểu tượng của lòng vị tha, yêu thương che chở và đức hy sinh vô bờ bến, đặc biệt là trong quan hệ gia đình. Ở Việt Nam, tình mẫu tử lại càng mang đậm nghĩa nặng ơn sâu, thể hiện qua tục thờ Ðạo Mẫu - một trong những tín ngưỡng dân gian cổ xưa nhất xuất phát từ tín ngưỡng thờ nữ thần trong xã hội mẫu hệ, một bản sắc văn hóa của người Việt cho đến ngày nay.

Thời hoa lửa – cách gọi đầy xúc động về những năm tháng chiến tranh – là quãng thời gian mà cả dân tộc Việt Nam phải sống trong bom đạn, mất mát và hi sinh. Trong khói lửa ấy, có những con người lặng lẽ mà vĩ đại, không cầm súng nơi chiến trường nhưng trái tim luôn ở tiền tuyến. Đó là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – danh hiệu cao quý do Nhà nước phong tặng cho những người mẹ đã hi sinh quá nhiều cho Tổ quốc. Người mẹ trong thời hoa lửa không chỉ là hậu phương, mà còn là điểm tựa tinh thần cho cả gia đình và đất nước. Có mẹ tiễn một người con ra trận, rồi lại tiễn tiếp người con thứ hai, thứ ba. Có mẹ nhận giấy báo tử mà nước mắt chảy ngược vào tim, vẫn nén đau thương để động viên những người còn sống tiếp tục đứng vững. Sự hi sinh của mẹ không ồn ào, không phô trương, nhưng lại là nỗi đau sâu thẳm nhất. Tôi từng nghe kể về những bà mẹ ở Quảng Nam, Quảng Ngãi – nơi chiến tranh diễn ra ác liệt – có người mất hai, ba, thậm chí bốn người con. Những mái tóc bạc phơ ngồi trước hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng hay con đường làng, như vẫn chờ một bóng dáng quen thuộc trở về. Nhưng điều khiến người ta khâm phục không chỉ là nỗi đau, mà là nghị lực. Mẹ vẫn trồng rau, nuôi gà, vẫn tham gia công tác địa phương, vẫn dạy cháu con sống tử tế và yêu nước.

Trong văn học, hình ảnh người mẹ thời chiến hiện lên đầy xúc động. Ta có thể nhớ đến người mẹ trong “Mẹ Suốt” của Tố Hữu – chèo đò giữa bom đạn, hay những bà mẹ trong các tác phẩm viết về chiến tranh cách mạng. Dù ở hoàn cảnh nào, mẹ vẫn mang một vẻ đẹp chung: đức hi sinh, lòng yêu nước và tình thương vô bờ bến. Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát của thời hoa lửa vẫn còn in dấu trong từng gia đình, từng vùng đất. Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống xứng đáng với sự hi sinh ấy. Chúng ta được học tập, được mơ ước, được theo đuổi đam mê trong hòa bình – đó chính là điều mà bao người mẹ năm xưa đã đánh đổi bằng nước mắt và máu của con mình.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng hình ảnh người mẹ Việt Nam Anh hùng vẫn như ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim dân tộc – nhắc nhở mỗi người con đất Việt về lòng biết ơn, về trách nhiệm và về tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn