NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trải qua bao năm tháng, hằng năm, mỗi lần vào dịp 30/4 – 1/5, nhân dân Việt Nam lại tưởng nhớ những công lao to lớn của bao thế hệ cha ông, người chiến sĩ dũng cảm, hy sinh và thầm lặng đã dày công bảo vệ Tổ quốc. Bởi lẽ dù thân xác đã trở về với cát bụi nhưng những chiến công của họ vẫn sáng mãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Bên cạnh những chiến sĩ quả cảm, hy sinh thân mình để tiên phong ra tiền tuyến, chấp nhận dấn thân vào “biển lửa” để nhất quyết giành lấy hai chữ “tự do” cho quê hương và Tổ quốc; thì đâu đó vẫn có vô vàn những “chiến sĩ” thầm lặng, họ có thể không cần gươm chỉa súng, không có sức vóc to lớn như các đấng bậc nam nhi, nhưng họ lại là hậu phương vững chắc nhất, là điểm tựa tinh thần to lớn cho các anh hùng, để họ được tự tin bước đi mà không sợ hãi. Họ, người mà tôi muốn đề cập ở đây chính là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – người đã đi sâu vào lịch sử, người được Tổ Quốc Ghi Công và được mọi người thương mến gọi là “Mẹ”.
Nếu Mẹ Nguyễn Thị Thứ - Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu với người chồng, 9 người con, 1 con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ thì đâu đó ở dải đất quê hương ta đây vẫn có hơn 44.000 người phụ nữ thầm lặng được Tổ quốc ghi công và trao tặng danh hiệu cao quý ấy như một lòng biết ơn sâu sắc. Ai thấu được nỗi đau mất chồng, mất con, mất cả quê hương đất nước của những người phụ nữ ấy, họ đã giấu đi cảm xúc cá nhân mình để hy sinh cho một điều cao quý hơn; người trẻ thế hệ ngày hôm nay làm sao có thể hiểu được những giá trị cao cả ấy nếu họ không ngừng học tập, tìm hiểu và ra sức lao động?
Những công lao của những thế hệ đi trước không phải chỉ sống mãi theo năm tháng bởi những lời “tưởng nhớ” suông trên lý thuyết hay những thước phim được bật lên trong các sự kiện hay buổi lễ thông thường, mà phải được truyền tải bằng “trái tim”. Là một người trẻ - thế hệ tiếp nối trong công cuộc bảo vệ và phát triển đất nước, tôi nghĩ người trẻ không chỉ học để biết, để hiểu mà còn phải để “cảm”. Khi nhận ra được sự bình yên mà tôi đang hưởng mỗi ngày không phải do tự nhiên mà có, mà là do xương máu, là hy sinh và sự đánh đổi bằng cả tính mạng của biết bao nhiêu con người Việt Nam để giành lấy sự “hoà bình”, thì khi ấy chúng ta mới cảm nhận được tình yêu mà họ dành cho đất nước – nơi mình đang sống. Chúng ta mới cố gắng ra sức hành động để phần nào đền đáp lại công ơn to lớn ấy, phần nào tri ân và thể hiện lòng biết ơn của mình đến họ.
Mỗi ngày sống của bản thân mình là kết quả của bao nhiêu sự đánh đổi thầm lặng, ta không thể để nó trôi qua trong hoài phí mà phải làm nó thêm tươi đẹp, rạng ngời thêm. Chúng ta cần sống có mục đích, sống có lý tưởng, bằng việc nuôi dưỡng một tinh thần tự tôn dân tộc, tôn trọng pháp luật trong từ hành vi cử chỉ của bản thân và bảo vệ chủ quyền quốc gia bằng nhiều cách thức. Để trở thành người có ích, đóng góp cho sự phát triển đất nước, và xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước, mỗi người chúng ta , nhất là người trẻ, cần nỗ lực học tập để nắm vững tri thức, nhằm bảo vệ Tổ quốc trước các thế lực thù địch đang len lỏi vào đời sống chúng ta một cách âm thầm mà tinh vi, phổ biến trên các nền tảng mạng xã hội, nhất là sự phát triển công nghệ như AI thì việc “dân ta phải biết sử ta” lại là điều càng quan trọng hơn bao giờ hết. Việc tìm hiểu những lý thuyết thông qua các chuyến đi tham quan các di tích lịch sử, bảo tàng; hay lan toả câu chuyện về các anh hùng dân tộc ở địa phương nơi mình đang sống không chỉ đến xã hội mà còn đến với bạn bè quốc tế cũng là một trong những cách quảng bá hữu hiệu nhất.
Vào những dịp, ngày lễ kính nhớ người có công với đất nước, việc chúng ta tham gia các hoạt động dâng hương, dâng hoa tại các nghĩa trang liệt sĩ; hay thăm hỏi, chăm sóc các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, thương binh là những hành động hết sức cao đẹp. Nghĩa cử ấy không chỉ xảy ra vào các dịp quan trọng mà chúng ta nên làm thường xuyên, xuyên suốt trong năm. Ngoài ra, tuổi trẻ, tuỳ vào sức mình, vào điều kiện và vào địa phương nơi mình sinh sống, chúng ta có thể làm được rất nhiều điều tốt đẹp cho xã hội, cho đất nước. Là một sinh viên, chúng ta có thể tham gia các chương trình/ chiến dịch tình nguyện (như Mùa hè xanh, Hoa phượng đỏ, Tiếp sức mùa thi), hay các hoạt động vì cộng đồng (như Hiến máu nhân đạo, Trồng cây xanh,…) do Nhà trường hay địa phương phát động. Là một công dân Việt Nam, chúng ta hiểu và sẵn sàng tham gia nghĩa vụ quân sự bảo vệ Tổ quốc, tuân thủ pháp luật, lan toả tinh thần nhân ái qua những hành động nhỏ bé mà ấm áp như trao đi điều mình đang có (góp một phần bản thân vào các nghĩa cử đẹp như: Bữa ăn không đồng, Tổ chức Tết Trung thu cho các em vùng sâu vùng xa, Trao tặng những suất học bổng khuyến học cho các em đồng bào, Hỏi thăm các cụ trong viện dưỡng lão, Trò chuyện và an ủi những bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo hay còn bị ảnh hưởng bởi hậu quả của chiến tranh..), và lan toả lòng yêu nước qua việc nhắn nhở bản thân và những người xung quanh, nhất là giáo dục người trẻ về lòng biết ơn về “uống nước nhớ nguồn”.
Dịp 30/4, 1/5 sắp tới đây không chỉ là ngày lễ trọng đại của mỗi người dân Việt Nam chúng ta, mà nó còn là sự nhìn lại, nhìn lại cho những hy sinh cố gắng, những chiến tích hào hùng của thời đại; để từ đó ta hướng về phía trước, về một tương lai sáng ngời mà thế hệ tiếp nối chúng đang đón lấy là vẽ nên. Nhờ đó, lòng biết ơn và tình yêu nước luôn được truyền lại và nối kết mỗi người chúng ta thành một mái nhà duy nhất, mái nhà trong hoà bình và hạnh phúc.



