NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (6)
Ngọn lửa trong tim người Mẹ
Tôi gặp mẹ vào một buổi chiều tháng Bảy – tháng của tri ân. Căn nhà nhỏ nép mình bên rặng tre cuối
làng, nơi có tấm bằng Tổ quốc ghi công được đặt trang trọng trên bàn thờ. Mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh
hùng – người đã tiễn chồng và hai con trai ra trận trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu
nước.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ánh mắt mẹ vẫn còn nguyên vẹn một thời “hoa lửa”.
Mẹ kể, ngày tiễn con lên đường, cậu con trai lớn vừa tròn hai mươi. Nó nói:
“Con đi để đất nước mình được như ngày hôm nay, mẹ ạ.”
Ngày ấy, lời nói giản dị như một lời hứa. Và rồi cậu ngã xuống trong một trận chiến ác liệt ở chiến trường
miền Nam. Người con thứ hai tiếp bước anh. Mẹ bảo, khi nhận tin báo tử, tim mẹ đau như cắt, nhưng mẹ
không cho phép mình gục ngã. “Nếu mẹ khóc mãi, ai sẽ thay các con giữ lửa trong nhà?”
Tôi lặng người khi nghe mẹ nhắc đến những địa danh gắn với những năm tháng hào hùng của dân tộc –
nơi biết bao người con đã nằm lại. Những câu chuyện của mẹ gợi tôi nhớ đến tinh thần quật cường của
cả dân tộc trong các cuộc kháng chiến, từ Cách mạng Tháng Tám năm 1945 do Hồ Chí Minh lãnh đạo,
đến những năm tháng khói lửa sau này. Đó không chỉ là những sự kiện trong sách giáo khoa, mà là máu,
là nước mắt, là tuổi xuân gửi lại chiến trường.
Mẹ nói, ngày đất nước thống nhất, cả làng ùa ra đường reo hò khi nghe tin chiến thắng từ chiếc radio cũ.
Khoảnh khắc ấy, mẹ khóc – nhưng là những giọt nước mắt của tự hào. Mẹ tin các con mình đã hóa
thành những ngọn gió hòa vào non sông.
Thế hệ chúng tôi sinh ra khi đất nước đã yên bình. Chúng tôi biết đến chiến tranh qua phim ảnh, qua
những trang sử, qua những câu chuyện kể lại. Nhưng khi ngồi trước mẹ, nghe giọng kể run run mà kiên
cường ấy, tôi hiểu rằng lịch sử không hề xa xôi. Lịch sử đang hiện diện trong từng nhịp thở, từng ký ức
của những nhân chứng sống.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ có bao giờ hối hận không?”
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt hiền từ: “Không. Vì nếu được chọn lại, mẹ vẫn dạy các con sống như thế – sống có
trách nhiệm với Tổ quốc.”
Tôi chợt nhận ra, “hoa lửa” không chỉ là bom đạn, mà còn là những bông hoa của lòng yêu nước nở rực
giữa khói lửa chiến tranh. Hoa lửa là tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng, là người mẹ âm thầm chịu đựng mất
mát để đất nước được hồi sinh.
Rời nhà mẹ, tôi mang theo cảm giác vừa thiêng liêng, vừa day dứt. Thế hệ trẻ hôm nay không còn cầm
súng ra trận, nhưng chúng tôi có một “mặt trận” khác – mặt trận của tri thức, sáng tạo và dựng xây đất
nước.
Nếu các anh, các chú năm xưa đã giữ đất bằng máu, thì chúng tôi hôm nay phải giữ lấy hòa bình bằng
trách nhiệm và khát vọng.
Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ không bao giờ cũ. Bởi mỗi lần được kể lại, chúng lại thắp lên trong
tim người trẻ một ngọn lửa – ngọn lửa của biết ơn, của tự hào và của niềm tin vào tương lai dân tộc.



