Những câu chuyện thời hoa lửa (75)
Có những mùa hè rực nắng đi qua tuổi trẻ chúng tôi bằng những chuyến đi tình nguyện,
những buổi sinh hoạt Đoàn sôi nổi và cả những giờ học lịch sử đầy suy tư. Nhưng chỉ đến khi
tôi được gặp bác Tư – một cựu thanh niên xung phong năm xưa – tôi mới thực sự chạm vào
“thời hoa lửa” bằng tất cả sự xúc động của trái tim mình.
Bác Tư năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gân guốc in hằn dấu vết
thời gian. Bác kể, năm mười tám tuổi, bác rời quê, xung phong ra tuyến lửa Trường Sơn. Khi
ấy, bác và đồng đội chỉ mang theo ba lô con cóc, vài bộ quần áo sờn vai và một niềm tin
mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ độc lập. Những con đường mở giữa đại ngàn không chỉ
thấm mồ hôi mà còn cả máu và nước mắt. Có những đêm bom rơi sáng rực như ban ngày,
đất đá tung mù mịt, vậy mà sáng hôm sau, các cô cậu thanh niên lại cầm cuốc xẻng, tiếp tục
san đường cho xe ra tiền tuyến.
Bác bảo: “Sợ chứ con. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình lùi bước thì đoàn xe phía sau sẽ
dừng lại, tiền tuyến sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Hóa ra,
đằng sau sự bình yên của hôm nay là biết bao lần những người trẻ của ngày ấy đặt Tổ quốc
lên trên cả mạng sống của mình.
Trong câu chuyện của bác, tôi ấn tượng nhất là hình ảnh những cô gái thanh niên xung
phong. Họ tuổi mười tám, đôi mươi – độ tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, được mơ về
tương lai tươi đẹp. Thế nhưng giữa rừng sâu, họ hát vang át tiếng bom, cười giòn tan trong
mưa đạn. Có người mãi mãi nằm lại nơi núi rừng, tuổi xuân dừng lại ở những năm tháng rực
rỡ nhất. “Hoa lửa” – có lẽ vì thế mà người ta gọi thời ấy như vậy: hoa của tuổi trẻ, lửa của
chiến tranh, cùng cháy lên một cách kiêu hãnh.
Nghe bác kể, tôi bỗng thấy những lo toan thường ngày của mình trở nên nhỏ bé. Thế hệ
chúng tôi không còn phải đối mặt với bom rơi đạn lạc, nhưng lại đứng trước những thử
thách khác: sự cạnh tranh khốc liệt, áp lực học tập, cám dỗ của lối sống thực dụng. Nếu thế
hệ cha anh đã chiến đấu bằng súng đạn, thì chúng tôi phải chiến đấu bằng tri thức, bản lĩnh
và trách nhiệm.
“Thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ hào hùng được ghi trong sách giáo khoa. Đó là ký ức
sống động trong lời kể run run của những nhân chứng lịch sử; là bài học về lòng yêu nước,
về sự hy sinh thầm lặng. Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nghĩ đến
những con người đã góp phần nhuộm đỏ màu cờ bằng chính máu đào của mình.
Chúng tôi – những người trẻ hôm nay – có thể không trải qua chiến tranh, nhưng có thể tiếp
nối “hoa lửa” bằng cách sống tử tế hơn, học tập chăm chỉ hơn, dám ước mơ và dám cống
hiến. Bởi lẽ, lịch sử không chỉ để nhớ, mà còn để soi sáng con đường phía trước.
Và trong ánh mắt xa xăm của bác Tư khi nhắc về đồng đội năm xưa, tôi hiểu rằng: thời hoa
lửa ấy tuy đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước thì chưa bao giờ tắt.



