NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (8)
Cuộc phỏng vấn bà Phạm Thị Bông
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ hai mươi mốt, khi mọi khoảng cách địa lý đều được san phẳng bởi công nghệ, chúng tôi, những người trẻ lớn lên trong hòa bình, đôi khi thật khó để hình dung về một thời đại mà một mẩu tin mật phải đổi bằng cả máu và nước mắt. Để đi tìm lời giải cho bài toán về lòng quả cảm, tôi đã có dịp được gặp bà Phạm Thị Bông qua màn hình nhỏ tại một chương trình VTV, một người phụ nữ với gương mặt phúc hậu và đôi bàn tay gầy guộc, người đã dành cả thanh xuân để làm "con thoi" nối liền mạch máu giao liên cho cách mạng.
Lịch sử qua lời kể của bà Bông không phải là những chương sách giáo khoa với các con số khô khan, mà là mùi khói bếp, là vị mặn của mồ hôi và cả cái lạnh toát sống lưng mỗi khi đối diện với họng súng quân thù. Bà kể rằng ngày ấy, vũ khí của bà không phải là súng đạn, mà chính là chiếc đòn gánh cong vẹo trên vai và đôi thúng lỉnh kỉnh rau dưa, khoai sắn. Trong vai một người phụ nữ đi chợ tảo tần, bà len lỏi qua các trạm gác, qua những vùng kìm kẹp của địch để mang theo thuốc men, nhu yếu phẩm và quan trọng nhất là những tài liệu mật. Dưới lớp lá chuối gói hàng hay dưới đáy giỏ cá là những bản tin mang tính quyết định đến vận mệnh của cả một đơn vị.
Tôi đã lặng đi khi nghe bà kể về những lần "đấu trí" đầy nghẹt thở tại các chốt kiểm soát. Giữa vòng vây của lính gác, bà phải giữ cho gương mặt thật thản nhiên, ánh mắt không được gợn chút lo âu, miệng vẫn phải nở nụ cười chào hỏi xã giao trong khi trái tim đang đập thình thịch vì món đồ mật giấu dưới sạp hàng. Đó là một kiểu bản lĩnh rất khác, không ồn ào, không phô trương nhưng vô cùng khốc liệt. Bà bảo rằng lúc đó không kịp sợ cho bản thân, chỉ sợ tài liệu không đến được tay đồng chí, sợ anh em ở chiến khu đang mòn mỏi chờ thuốc, chờ tin. Chính cái tình đồng đội thiêng liêng ấy đã biến một người phụ nữ chân yếu tay mềm trở thành một chiến sĩ giao liên mưu trí, dũng cảm, biến những vật dụng đời thường nhất thành lá chắn bảo vệ lý tưởng cách mạng.
Nhìn vào đôi mắt đã mờ đục theo thời gian của bà, tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa hai thế hệ dường như được xóa nhòa. Nếu thế hệ chúng tôi coi việc kết nối là một lẽ đương nhiên của công nghệ, thì với bà Bông và những người có công giúp đỡ cách mạng năm xưa, kết nối là một sứ mệnh sinh tử. Những bước chân trần của bà trên cát nóng, trên bùn lầy đã góp phần dệt nên tấm lưới tình báo nhân dân bền bỉ, khiến quân thù không thể nào xuyên thủng. Bà chính là một minh chứng sống động cho việc anh hùng không nhất thiết phải làm nên những điều kinh thiên động địa, mà anh hùng là người dám dấn thân vào hiểm nguy vì sự bình yên của dân tộc một cách thầm lặng nhất.
Cuộc phỏng vấn của bà Phạm Thị Bông như một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn người trẻ trong tôi. "Thời hoa lửa" của bà không hề lùi xa vào dĩ oai, nó vẫn đang hiện hữu trong từng nếp nhăn trên trán, trong giọng nói trầm ấm và trong cả hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng. Gánh hàng của bà năm xưa đã đặt xuống, nhưng ngọn lửa kiên trung ấy đã kịp truyền sang chúng tôi - những người trẻ đang cầm trên tay trách nhiệm viết tiếp trang sử mới cho đất nước. Câu chuyện của bà nhắc nhở chúng tôi rằng, mỗi tấc đất dưới chân, mỗi phút giây tự do đều mang theo hơi ấm thanh xuân của một thế hệ không bao giờ biết lùi bước.



