Những câu chuyện thời hoa lửa (96)
Lịch sử Việt Nam được viết bằng máu và hoa, nhưng đằng sau những chiến công hiển hách của các bậc anh hùng là những hy sinh thầm lặng, đau đớn đến xé lòng của những người mẹ. Trong "những câu chuyện thời hoa lửa" rực cháy ấy, hình ảnh Bà mẹ Việt Nam Anh hùng hiện lên như một tượng đài vĩnh cửu, là bến đợi bình yên và cũng là nguồn sức mạnh vô tận của dân tộc. Có ai đó đã từng viết:
“Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu
Nghe thân thiết tiếng lòng người mẹ"
Hai tiếng "Mẹ ơi" vang lên giữa khói lửa chiến tranh không chỉ là lời gọi thiết tha, mà còn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng để người lính vững tay súng bước vào trận tuyến.
Chiến tranh không chỉ là thuốc súng và khói đạn, chiến tranh còn là sự chờ đợi mòn mỏi trên những bến sông, dưới những mái tranh nghèo. Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ ở đất Quảng Nam mãi là một vết sẹo đẹp đẽ và nhức nhối trong trái tim dân tộc. Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng mẹ đã hiến dâng chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại cho độc lập dân tộc. Chín lần nhận giấy báo tử là chín lần khúc ruột mẹ đứt đoạn, chín lần mẹ chết đi sống lại giữa đời thường.
Người ta kể rằng, mỗi lần nghe tin một người con hy sinh, mẹ lại lặng lẽ lập thêm một bàn thờ, rồi lại tiếp tục đào hầm nuôi giấu cán bộ. Đêm đêm, mẹ thắp ngọn đèn dầu lay lắt, ngồi bên mâm cơm thừa với chín đôi đũa, chín chiếc bát trống không. Đôi mắt mờ đục của mẹ nhìn ra màn đêm thăm thẳm như thể chỉ cần nghe một tiếng bước chân quen thuộc, mẹ sẽ run rẩy chạy ra ôm chầm lấy đứa con bằng xương bằng thịt. Nhưng đáp lại mẹ chỉ là tiếng gió hú qua kẽ lá và bóng tối mênh mông của một thời hoa lửa. Nỗi đau ấy đúng như lời thơ của Tố Hữu:
"Con đi, con đi, mẹ chờ con...
Trăng tà, trăng tận, mẹ còn trông con."
Nỗi đau của các mẹ là nỗi đau "nước mắt chảy ngược vào lòng". Có người mẹ miền Nam dù bị kẻ thù kề dao vào cổ, tra tấn dã man vẫn một lòng kiên trung: "Các ông có giết tôi thì giết, chứ tôi không biết cộng sản là ai". Sự im lặng của mẹ trước quân thù chính là tiếng súng nổ vang dội nhất, bảo vệ huyết mạch của cách mạng. Mẹ không chỉ ban tặng cho các anh hình hài, mà còn truyền cho các anh linh hồn của đất nước, để rồi khi các anh ngã xuống, mẹ lại là người nhặt nhạnh những mảnh ký ức vụn vỡ để sống nốt phần đời còn lại trong cô độc và tự hào. Mẹ là bến đợi, là quê hương, là hiện thân của câu nói: "Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên/ Cơn bão chưa dừng lại trên mái nhà của mẹ."
Đứng trước những câu chuyện huyền thoại ấy, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay thấy mình thật nhỏ bé. Cảm xúc trào dâng trong lòng không chỉ là sự xót xa cho những mái đầu bạc trắng tiễn đưa những làn tóc xanh, mà còn là một sự chấn động về tâm hồn. Chúng tôi – những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình, chỉ biết đến bom đạn qua trang sách – bỗng nhận ra rằng cái giá của một giấc ngủ yên bình, của một bữa cơm sum họp hôm nay đã được đánh đổi bằng cả cuộc đời cô quạnh của các mẹ. Mỗi tấc đất dưới chân ta đều thấm đẫm mồ hôi và cả những giọt nước mắt lặng thầm của mẹ đêm đêm bên ngọn đèn dầu.
Lòng biết ơn của chúng tôi không thể chỉ dừng lại ở những lời ca tụng hay những buổi thăm hỏi định kỳ. Nó phải là một lời thề tự tâm khảm. Nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của những người mẹ còn sống, chúng tôi hiểu rằng mình đang mang trên vai một món nợ ân tình khổng lồ. Trách nhiệm của tuổi trẻ là phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy, phải biến nỗi đau của quá khứ thành sức mạnh để dựng xây đất nước, để những giọt nước mắt của mẹ không trở nên vô nghĩa giữa dòng chảy thời gian.
"Những câu chuyện thời hoa lửa" về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mỗi người dân Việt. Các mẹ chính là hiện thân của đất nước: bao dung, nhẫn nại và bất tử. Dẫu thời gian có phủ bụi lên mọi thứ, nhưng hình bóng mẹ ngồi tựa cửa trông con vẫn sẽ mãi là biểu tượng cao quý nhất của tình yêu thương và đức hy sinh. Xin nghiêng mình trước mẹ - người mẹ của một dân tộc anh hùng, như một sự khẳng định rằng: "Mẹ là đất nước, tháng ngày của mẹ/ Đã làm nên gương mặt của quê hương."



