Bài viết

Những câu chuyện thời hoa lửa (98)

Thái Nguyên11/05/2026Võ Thị Như Quỳnh (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu chuyện thời hoa lửa

“Có một bài ca không bao giờ quên, là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên. Có một bài ca không bao giờ quên, là lời mẹ ru con đêm đêm...”. Những người anh hùng đã đi vào lời ca, và những lời ca đã đi vào tâm hồn của những người ở lại, để nhớ về một thời dĩ vãng, về những con người bất tử đã kiên cường như thế nào để chúng ta có cuộc sống ấm no như hôm nay, để càng biết ơn và trân trọng. Tôi biết đến những lời ca này qua những buổi tưởng niệm anh hùng liệt sĩ 27/7 hằng năm, qua những tiếng hát của bố thuở tôi còn thơ. Hồi đấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, chỉ được biết nhà mình đang thờ cúng một anh hùng liệt sĩ, một người xuất hiện trên bàn thờ với tấm bằng khen có hàng chữ “Tổ Quốc ghi công”, một người đến ngay cả bức ảnh thờ cũng không có, người đã nằm lại nơi bụi cỏ hàng cây trên nẻo đường Tổ quốc, “không ai nhớ mặt đặt tên”...

Mỗi dịp đến ngày giỗ của ông chú, ông nội tôi luôn là người thực hiện nghi thức cúng bái, ông cứ khóc mãi thôi. Những người không hiểu cứ nghĩ ông làm quá lên, đã qua bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn đau thương như thế. Ban đầu tôi cũng không hiểu tại sao, sau này tôi cảm nhận được ông là một người giàu tình cảm, ông chỉ là thương và nhớ em trai mình mà thôi. Có những nỗi đau dù có trải qua bao nhiêu thời gian thì vẫn không thể nguôi ngoai.

Đến nay ông tôi đã đi xa, bên cạnh tấm Bằng khen cũ nay lại có thêm một tấm di ảnh của ông, nhưng giờ đây ông không còn khóc nữa mà lại nở một nụ cười hiền hậu. Chẳng hiểu sao mỗi lần nhìn di ảnh ông cùng tấm bằng khen ngay cạnh, miệng tôi thì cười nhưng hai dòng nước mắt lại rơi, tôi nhớ những ngày đứng một góc nhà nhìn ông khóc mà khóe mắt cũng cay cay, nhớ những ngày được nghe ông kể về em trai của mình với đôi mắt đỏ hoe... Nhưng giờ đây có lẽ ông cũng đã được đoàn tụ với em trai mình rồi, và hai anh em lại cùng nhau chạy về trong vòng tay của mẹ như thuở còn bé.

Tôi vô cùng tôn kính và biết ơn những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, mỗi lần nghe những bài hát về những con người bất khuất này, lòng tôi đều trào dâng một niềm bâng khuâng, hào hùng và kèm theo đó là niềm tự hào vô bờ bến. Trên đài tượng niệm có người nhà của tôi, dòng tên mà bố tôi đã chỉ cho tôi mỗi lần hai bố con đến đài tượng niệm để thắp hương cho những linh hồn chiến sĩ, bài ca tưởng niệm đó đã in sâu vào tâm hồn tôi, không thể nào quên.

Có những lúc tôi tự hỏi rằng sau này, khi những nhân chứng lịch sử không còn nữa, khi những người thân ruột thịt của họ cũng lần lượt rời đi, thì ai sẽ nhớ về họ, ai sẽ còn nhớ thời kì kháng chiến hào hùng xưa kia? Và tôi nghĩ mình đã có câu trả lời: đó là chúng ta – những thế hệ hôm nay và cả mai sau. Xương và máu của những người chiến sĩ đã hòa vào đất nước, họ ra đi nhưng sẽ luôn sống mãi trong tâm hồn mỗi người Việt Nam bởi “Lịch sử có thể lùi xa, nhưng ký ức dân tộc thì không bao giờ mất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những câu chuyện thời hoa lửa (98) | Câu chuyện thời hoa lửa