Khác

Những câu chuyện thời hoa lửa: Lời thề sắt đá giữa bão đạn

Khi đọc câu chuyện “Lời thề sắt đá giữa bão đạn” của người lính đặc công Huỳnh Đức Nữa và nữ y tá Cao Thị Hoa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – không khỏi xúc động, ngưỡng mộ và khâm phục một tình yêu son sắt được viết nên giữa khói lửa chiến tranh. Giữa những năm tháng gian khổ, khi bom đạn rơi dày đặc, hai con người trẻ tuổi ấy vẫn kịp tìm thấy nhau, trao cho nhau một lời thề giản dị mà thiêng liêng: “Nếu còn sống, dù kẻ nam người bắc cũng phải tìm nhau.” Lời hứa ấy đã vượt qua

Phú Thọ07/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi đọc câu chuyện “Lời thề sắt đá giữa bão đạn” của người lính đặc công Huỳnh Đức Nữa và nữ y tá Cao Thị Hoa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – không khỏi xúc động, ngưỡng mộ và khâm phục một tình yêu son sắt được viết nên giữa khói lửa chiến tranh. Giữa những năm tháng gian khổ, khi bom đạn rơi dày đặc, hai con người trẻ tuổi ấy vẫn kịp tìm thấy nhau, trao cho nhau một lời thề giản dị mà thiêng liêng: “Nếu còn sống, dù kẻ nam người bắc cũng phải tìm nhau.” Lời hứa ấy đã vượt qua những năm dài chia cắt, trở thành ngọn hải đăng soi sáng cho cả một đời người.

Người lính đặc công Huỳnh Đức Nữa – ba lần được tuyên dương “Dũng sĩ diệt Mỹ” – đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để rồi mãi mãi nằm lại chiến trường đôi chân của mình trong tiếng nổ định mệnh ở Phước Lâm năm 1975. Nhưng mất mát ấy không thể dập tắt tinh thần kiên cường của anh, cũng không thể chia cắt tình yêu giữa anh và người nữ y tá năm xưa. Còn bà Hoa – người con gái kiên gan của đất Quảng – đã không chọn con đường dễ dàng, mà chọn giữ trọn lời hứa giữa bão đạn. Dù biết người mình yêu đã mất đi đôi chân, dù cuộc sống phía trước chất chồng khó khăn, bà vẫn kiên định viết thư đáp lại: “Dù anh còn bước đi hay không, em vẫn giữ trọn lời hứa của chúng mình. Quãng đời còn lại hãy để em làm đôi chân của anh.”

Tình yêu ấy không chỉ là chuyện riêng của hai con người, mà là biểu tượng của lòng chung thủy, của sức mạnh niềm tin và lý tưởng cách mạng. Họ đã cùng nhau xây dựng tổ ấm trong những năm tháng khó khăn nhất, vượt qua nỗi đau chiến tranh, nuôi con, chăm nhau, và sống trọn nghĩa tình gần nửa thế kỷ. Trong căn nhà nhỏ ở Ngân Châu hôm nay, giữa những tấm huân chương đã ngả màu thời gian, ánh mắt của ông Nữa và nụ cười của bà Hoa vẫn lấp lánh – không phải vì vinh quang, mà vì họ đã giữ trọn một lời thề của trái tim.

Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy là bản anh hùng ca của lòng yêu nước và tình người. Nó nhắc nhở chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết sống có nghĩa tình, có lý tưởng, dám hy sinh và dấn thân vì điều mình tin tưởng. Tình yêu của ông Huỳnh Đức Nữa và bà Cao Thị Hoa chính là minh chứng rằng: giữa bão tố của thời đại nào, niềm tin, lòng thủy chung và tình yêu đất nước vẫn là sức mạnh bất diệt, soi sáng con đường tuổi trẻ Việt Nam đi tới tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn