NHỮNG CẦU ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM TRÊN TUYẾN TRƯỜNG SƠN
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Đặng Văn Quang, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những lần cùng đồng đội mở đường, sửa cầu, san lấp hố bom để giữ cho tuyến vận tải Trường Sơn luôn thông suốt trong điều kiện bom đạn đánh phá liên tục. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính công binh lặng lẽ giữa hiểm nguy hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự hy sinh thầm lặng của lực lượng công binh.
Trong buổi trò chuyện, bác Đặng Văn Quang nhớ lại những ngày cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường giữa rừng Trường Sơn.
Bác kể rằng nhiệm vụ quan trọng nhất là phải giữ cho tuyến đường không bị tắc, dù bom đạn liên tục đánh phá.
“Đường còn là còn chi viện,” bác nói.
Có những đoạn vừa bị đánh sập, anh em phải lập tức san lấp để xe có thể đi qua.
“Phải làm ngay trong đêm,” bác chia sẻ.
Dù nguy hiểm luôn rình rập, mọi người vẫn phải bám trụ tại hiện trường để sửa đường kịp thời.
“Không được rút lui,” bác nói chậm rãi.
Nhiều lần phải làm việc dưới ánh sáng yếu, giữa tiếng bom nổ và đất đá sạt lở.
“Nguy hiểm nhưng phải giữ đường,” bác nhấn mạnh.
Chúng tôi hình dung giữa Trường Sơn khốc liệt, những người lính công binh vẫn kiên trì vá lại từng đoạn đường cho dòng xe ra tiền tuyến.
Điều khiến bác nhớ nhất là khi tuyến đường thông suốt trở lại, xe vận tải lại nối đuôi nhau tiến lên.
“Xe chạy là mừng nhất,” bác mỉm cười.
Sau mỗi trận đánh phá, bác cùng đồng đội lại tiếp tục khảo sát và gia cố tuyến đường.
“Phải chắc hơn trước,” bác nói.
Buổi trò chuyện kết thúc, bác Quang nhắn nhủ rằng người lính công binh phải luôn gan dạ, nhanh trí và đặt nhiệm vụ lên hàng đầu.
Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những con đường thầm lặng đã góp phần nối liền hậu phương và tiền tuyến.



