Những Chiếc Bẫy Chông Và Trận Đánh Bằng Ong Vò Vẽ
Ở chiến trường miền Tây Nam Bộ, chúng tôi không có nhiều vũ khí hiện đại, nên phải dùng chính những gì có sẵn từ thiên nhiên để đánh giặc. Tôi được bà con gọi vui là "Vua ong", vì tôi đã huấn luyện thành công đội quân ong vò vẽ để tấn công lính Mỹ và quân ngụy khi chúng vào càn quét xóm làng.
Tôi tìm những tổ ong lớn trong rừng, khéo léo di chuyển chúng về đặt dọc theo các con đường độc đạo dẫn vào căn cứ. Quanh tổ ong, tôi bố trí những sợi dây liên hoàn bí mật. Khi quân địch hành quân đi qua, chỉ cần chúng vấp phải dây, tổ ong sẽ bị tác động và bầy ong hung dữ sẽ lập tức xông ra tấn công. Địch không thể dùng súng để bắn ong, cũng không thể chạy nhanh vì chúng tôi đã bố trí bẫy chông dưới các vũng lầy.
Tôi nhớ một trận càn lớn năm 1966, một tiểu đoàn địch hùng hổ tiến vào nhưng vừa đến bìa rừng đã bị bầy ong của tôi đánh cho tan tác. Tiếng la hét, tiếng súng bắn loạn xạ của chúng làm náo loạn cả vùng, trong khi du kích chúng tôi chỉ việc chờ sẵn để thu súng. Cách đánh này không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn gây ra sự hoảng loạn tâm lý cực lớn. Chúng sợ những thứ vô hình từ bụi cây, hốc đất còn hơn sợ đạn pháo. Đó chính là nghệ thuật chiến tranh nhân dân: dùng cái trí của con người Việt Nam để khắc chế cái mạnh của vũ khí phương Tây.



