Những chiếc nón đầu tiên
Sau khi dần thích nghi với cuộc sống mới, cô Huỳnh Thị Lan bắt đầu tìm cách làm việc để tự nuôi sống bản thân. Tại Tam Thăng cũ, nghề đan nón truyền thống đã trở thành lựa chọn của cô.
“Lúc đầu làm không quen, nón méo mó hết,” cô cười nhẹ.
Việc đan nón đòi hỏi sự khéo léo và kiên nhẫn. Với đôi tay đã quen với việc chống đỡ cơ thể, việc điều khiển từng sợi tre, từng lát lá là một thử thách không nhỏ.
Nhưng cô không nản lòng. Ngày qua ngày, cô luyện tập từng công đoạn, từ chẻ tre, vót nan đến khâu từng đường kim.
“Làm sai thì làm lại,” cô nói.
Chiếc nón đầu tiên hoàn chỉnh không đẹp, nhưng với cô, đó là một thành quả đáng quý. Nó đánh dấu bước đầu tiên trong hành trình tự lập.
Từ đó, cô tiếp tục làm, mỗi chiếc nón sau lại tiến bộ hơn chiếc trước.
Những chiếc nón không chỉ là sản phẩm lao động, mà còn là kết tinh của sự cố gắng.
Đối với cô, mỗi chiếc nón hoàn thành là một niềm vui, một bằng chứng rằng mình vẫn có thể làm được điều gì đó có ích.
Từ những chiếc nón đầu tiên, cô đã xây dựng lại cuộc sống của mình – chậm rãi nhưng vững chắc.


