Bài viết

Những Chiếc Xe Không Kính Và Nụ Cười Xuyên Bom Đạn

Gia Lai10/05/2026Đoàn xã Phù Mỹ Tây (Đoàn xã Phù Mỹ Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Chiếc Xe Không Kính Và Nụ Cười Xuyên Bom Đạn

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đường Trường Sơn là mục tiêu đánh phá ác liệt nhất. Những chiếc xe vận tải chở lương thực, vũ khí vào miền Nam phải đi qua "mưa bom bão đạn".Xe không kính không phải vì xe không có kính
Những chiếc xe tải lúc mới xuất xưởng đều rất đẹp. Nhưng chỉ sau vài chuyến đi, bom giật, bom rung đã khiến kính xe vỡ vụn. Thậm chí, nhiều chiếc còn không có đèn, không có mui, thùng xe đầy vết xước.Thế nhưng, những người lính lái xe lại coi đó là một "lợi thế" đầy hài hước. Họ bảo nhau: "Không có kính, ừ thì gió bụi, bụi phun tóc trắng như người già". Họ không cần rửa mặt, cứ thế nhìn nhau cười ha ha, gương mặt lấm lem bùn đất trở thành những "mặt cười" ngộ nghĩnh.Tình đồng chí qua ô cửa vỡ
Vì không có kính, các chiến sĩ có thể bắt tay nhau qua cửa sổ xe ngay cả khi xe đang chạy. Họ chia nhau mẩu lương khô, hớp nước suối qua những ô cửa trống huếch. Đêm đến, họ nằm võng mắc chông chênh trên xe, nhìn lên bầu trời đầy sao và kể cho nhau nghe về người yêu, về quê nhà.Có những lúc mưa rừng xối xả, không có kính nên nước mưa dội thẳng vào buồng lái, ướt sũng cả người. Nhưng các anh vẫn không dừng lại, cứ thế vừa lái vừa hát, để gió rừng thổi cho khô quần áo.Sức mạnh của cái "không"
Dù chiếc xe "không kính, không mui, không đèn", nhưng chỉ cần trong xe "có một trái tim" luôn hướng về miền Nam, thì chiếc xe đó vẫn băng băng về đích. Sự lạc quan của họ chính là thứ vũ khí khiến kẻ thù phải khiếp sợ nhất, vì bom đạn có thể phá hủy sắt thép nhưng không thể dập tắt được tiếng cười.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn