Có những chiến công không nằm ở tuyến đầu, không gắn với tiếng s,úng xung phong, mà lặng lẽ diễn ra trong lòng đất, nơi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể đ,ánh đổi bằng mạng sống. Chu Văn Khâm là một người như thế. Sinh ra trong nghèo khó, đi từ du kích, bộ binh rồi trở thành chiến sĩ công binh, ông không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng trí óc và sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc. Khi đơn vị chưa có kinh nghiệm xử lý b,om ,nổ chậm, ông đã tình nguyện làm người đầu tiên “chạm vào t,ử thần” và thành công, mở ra cách làm cho cả tuyến hậu cần phía sau.
Điều ít người biết là, giữa những trọng điểm như đèo Khế hay Pha Đin, nơi máy bay địch liên tục rải b,om để cắt đứt đường tiếp tế, công việc của công binh không phải chỉ là “phá b,om” mà là giành giật từng mét đường sống. Có lần, một quả b,om nằm sâu 4 mét dưới lòng đất, chỉ khoan được một lỗ vừa đủ một người chui xuống. Chu Văn Khâm đã không do dự, tự mình chui xuống lòng hố tối, trinh sát, tính toán rồi phá thành công. Trong một tháng, ông cùng đồng đội phá 35 quả b,om n,ổ chậm, riêng ông trực tiếp xử lý 18 quả, nhiều quả thuộc loại cực kỳ ng,uy h,iểm. Những con số ấy không chỉ là thành tích, mà là từng lần đối mặt với ranh giới sinh t,ử để giữ cho mạch vận chuyển không bị đứt gãy.Giữa chiến dịch mà k,ẻ đ,ịch coi việc “bóp nghẹt hậu cần” là then chốt, những con người như Chu Văn Khâm đã lặng lẽ đảo ngược thế cờ. Không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng chính họ đã giữ cho bánh xe tiếp viện lăn đều về phía trước, góp phần làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ. Có lẽ, điều khiến người ta nể phục nhất ở ông không chỉ là sự gan dạ, mà là lựa chọn bước vào nơi ng,uy h,iểm nhất thay cho đồng đội, nhiều lần như một phản xạ tự nhiên. Một kiểu anh hùng rất Việt Nam: lặng lẽ, bền bỉ, và sẵn sàng đứng ở nơi ít ai muốn đứng nhất.(*) Ảnh: Các chiến sĩ công binh cắt hàng rào dây thép gai để mở đường cho lực lượng xung kích tấn công tiêu diệt cứ điểm 206, thuộc tuyến phòng ngự ngoại vi bảo vệ khu trung tâm tập đoàn cứ điểm và sân bay Mường Thanh.Theo QĐNDST: Trần Kiệm D97