Bài viết

Những Chuyến Gạo Giữa Mưa Bom Hòn La

Bài viết kể về những năm tháng chiến đấu và phục vụ chiến đấu của cựu chiến binh Nguyễn Văn Vui trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ một chàng thanh niên 20 tuổi lên đường nhập ngũ, ông đã tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng, đặc biệt là công tác vận chuyển hàng nghìn tấn gạo từ tàu Hồng Kỳ 150 vào bờ tại Hòn La giữa mưa bom, thủy lôi và sự phong tỏa khốc liệt của quân đội Mỹ. Câu chuyện là minh chứng sinh động cho tinh thần dũng cảm, trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng của những người

Quảng Trị25/06/2026Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc được viết nên không chỉ bởi những trận đánh vang dội nơi chiến trường mà còn bởi sự đóng góp thầm lặng của biết bao con người trên những mặt trận không tiếng súng. Trong hành trình tìm hiểu về những nhân chứng của “thời hoa lửa”, tôi được nghe câu chuyện đầy xúc động của ông Nguyễn Văn Vui – một người lính đã dành tuổi trẻ của mình để góp sức cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông Nguyễn Văn Vui sinh năm 1952. Năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ trong bối cảnh cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt. Sau thời gian huấn luyện tại đơn vị thuộc Tỉnh đội Quảng Bình, ông được giao thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng phục vụ chiến đấu, từ tham gia chốt chặn tại Lệ Thủy đến công tác vận chuyển, tiếp tế lương thực cho chiến trường miền Nam.

Trong những câu chuyện ông kể, điều khiến tôi ấn tượng nhất là nhiệm vụ đặc biệt tại khu vực Hòn La, Quảng Trạch vào năm 1972. Đây là thời điểm quân đội Mỹ đang đẩy mạnh hoạt động phong tỏa các tuyến đường biển miền Bắc bằng thủy lôi và bom từ trường nhằm cắt đứt nguồn chi viện cho chiến trường miền Nam. Dù vậy, công tác tiếp tế vẫn phải được duy trì bằng mọi giá.

Ngày 29 tháng 5 năm 1972, tàu Hồng Kỳ 150 từ nước bạn chở theo hơn 6.000 tấn gạo tiến vào khu vực Vũng Chùa – Hòn La. Đây là nguồn lương thực vô cùng quan trọng đối với các chiến trường đang ngày đêm chiến đấu ở miền Nam. Khi đó, ông Nguyễn Văn Vui cùng nhiều chiến sĩ khác được điều động tham gia lực lượng bốc xếp và vận chuyển gạo từ tàu vào bờ.

Ông kể rằng nhiệm vụ ấy vô cùng nguy hiểm. Không quân Mỹ liên tục tổ chức các đợt ném bom xuống khu vực Hòn La, đồng thời thả nhiều loại bom từ trường nhằm ngăn chặn hoạt động vận tải của ta. Biển động, bom đạn rình rập và cái chết luôn cận kề, nhưng không ai cho phép mình chùn bước bởi phía sau họ là tiền tuyến đang cần từng bao gạo, từng hạt lương thực để tiếp tục chiến đấu.

Do các tàu lớn không thể cập bến vì địa hình nhiều đá ngầm và sự phong tỏa của địch, lực lượng vận tải phải thực hiện phương án chuyển tải. Gạo được bốc dỡ từ tàu Hồng Kỳ 150 xuống các thuyền nhỏ, sà lan hoặc những chiếc mảng nứa rồi vận chuyển từng chuyến vào bờ tại xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch. Công việc diễn ra liên tục cả ngày lẫn đêm. Những người lính trẻ vừa lao động khẩn trương, vừa cảnh giác trước nguy cơ bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Trong ký ức của ông Vui, đó là những ngày tháng không thể nào quên. Mồ hôi hòa lẫn với nước biển, tiếng sóng hòa cùng tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Dẫu gian khổ và hiểm nguy, ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bởi họ hiểu rằng mỗi bao gạo được đưa vào bờ đồng nghĩa với việc tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội nơi tiền tuyến.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Hòn La – nơi được ví như “cánh cửa thép” của tuyến vận tải chiến lược, ông Nguyễn Văn Vui trở về Đơn vị 185 Quảng Bình và tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ được giao. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975, ông được điều động trở lại đơn vị cũ để tham gia huấn luyện các chiến sĩ mới, truyền lại kinh nghiệm và tinh thần của người lính đã trưởng thành trong khói lửa chiến tranh.

Khi lắng nghe câu chuyện của ông, tôi càng hiểu rõ hơn rằng chiến thắng của dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những người trực tiếp cầm súng nơi chiến trường mà còn bởi biết bao con người âm thầm ở phía sau. Họ là những chiến sĩ hậu cần, những người vận tải, những người ngày đêm đảm bảo từng hạt gạo, từng chuyến hàng đến được với tiền tuyến.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Vui mang ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Nó giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh của nhiều thế hệ cha anh. Từ đó, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước.

Tôi mong rằng câu chuyện về người lính Nguyễn Văn Vui sẽ được nhiều người biết đến hơn, để những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của thế hệ đi trước luôn được ghi nhớ. Đó cũng là cách để thế hệ trẻ hôm nay nuôi dưỡng lòng biết ơn, tinh thần yêu nước và ý thức cống hiến cho quê hương trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn