Cựu Thanh niên xung phong

Những chuyến hàng tiếp tế trong mưa bom

Hồi ức về hững chuyến hàng trong mưa bom bão đạn – Nguyễn Đình Bổng, cựu Thanh niên xung phong

Hải Phòng12/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Đình Bổng, sinh năm 1953, hiện sinh sống tại tổ dân phố Mít Sắt. Đã nhiều thập kỷ trôi qua kể từ ngày rời chiến trường, nhưng trong ký ức của tôi, những năm tháng làm Thanh niên xung phong phục vụ chiến đấu chống Mỹ vẫn còn nguyên vẹn, đặc biệt là những chuyến vận chuyển hàng tiếp tế cho bộ đội giữa mưa bom, bão đạn.

Tôi lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày ấy, chiến trường miền Nam và các tuyến chi viện đang ở giai đoạn ác liệt. Hàng hóa, lương thực, đạn dược từ hậu phương phải được đưa ra tiền tuyến bằng mọi giá, gánh trên vai trách nhiệm sống còn: đưa hàng đến kịp cho bộ đội chiến đấu.

Những chuyến vận chuyển thường bắt đầu từ chiều muộn, kéo dài suốt đêm. Hàng hóa được chia nhỏ, gùi trên lưng, hoặc chở bằng xe thô sơ, men theo các tuyến đường rừng, đường mòn đã được ngụy trang kỹ lưỡng. Có những đoạn đường ban ngày còn nguyên vẹn, nhưng chỉ sau một đợt ném bom của máy bay Mỹ, tối đến đã trở thành những hố sâu chằng chịt, đất đá ngổn ngang. Chúng tôi lại phải vừa đi, vừa sửa đường, vừa khiêng hàng vượt qua.

Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác chiếc gùi nặng trĩu trên vai, mồ hôi trộn lẫn bùn đất, áo quần ướt sũng vì mưa rừng. Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận, bởi chỉ cần sơ sẩy là trượt chân xuống vực, hoặc làm lộ dấu vết cho địch phát hiện. Khi nghe tiếng máy bay từ xa vọng lại, cả tổ lập tức tản ra, giấu hàng vào hốc cây, hầm tạm, rồi nằm ép mình xuống đất chờ bom nổ.

Có những lần bom rơi rất gần. Đất đá tung lên phủ kín người, tai ù đặc, không nghe rõ tiếng gọi nhau. Khi yên tiếng bom, việc đầu tiên của chúng tôi là kiểm tra hàng hóa, rồi mới đến kiểm tra thương tích của bản thân. Hàng còn nguyên, chúng tôi lại tiếp tục đi, bởi chậm một chuyến là bộ đội phía trước có thể thiếu đạn, thiếu lương thực trong lúc chiến đấu căng thẳng.

Trong những chuyến vận chuyển ấy, tôi đã chứng kiến không ít mất mát. Có đồng đội bị bom vùi khi đang che chắn hàng. Có người trúng mảnh pháo, ngã xuống ngay trên tuyến đường tiếp tế. Chúng tôi chỉ kịp đặt anh nằm gọn bên vệ rừng, đánh dấu vị trí để sau này quay lại, rồi cắn răng gùi tiếp số hàng còn dang dở. Chiến tranh không cho phép sự chần chừ, dù trong lòng ai cũng quặn thắt.

Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng đội và niềm tin chiến thắng đã giúp chúng tôi đứng vững. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, san sẻ từng nắm lương khô, động viên nhau vượt qua sốt rét, đói rét và nỗi sợ hãi luôn thường trực. Mỗi khi bàn giao xong hàng cho đơn vị bộ đội, nhìn thấy ánh mắt yên tâm của các anh ngoài mặt trận, mọi mệt mỏi trong tôi dường như tan biến.

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương với nhiều ký ức không thể nào quên. Những chuyến hàng năm xưa có thể đã tan vào lịch sử, nhưng với tôi, đó là phần tuổi trẻ đáng tự hào nhất. Chúng tôi – những Thanh niên xung phong – đã góp sức mình bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí bằng cả máu xương, để bảo đảm cho từng bước tiến của quân đội trên chiến trường.

Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, tôi không mong được nhắc đến như một người hùng. Tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng: đằng sau mỗi chiến thắng là biết bao con người thầm lặng, đã gùi từng chuyến hàng trong mưa bom, để đất nước có được hòa bình như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những chuyến hàng tiếp tế trong mưa bom | Câu chuyện thời hoa lửa