Bài viết

Những cô gái gánh đất vá đường băng Kép

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những cô gái gánh đất vá đường băng Kép. Chỉ cần máy bay của mình cất cánh được là vui rồi.

Tháng Chạp năm 1972.

Cái rét từ sông Thương tràn về khiến cả vùng Kép chìm trong màn sương dày đặc.

Đêm 18 tháng 12, khi tiếng còi báo động từ sân bay Kép vang lên dồn dập, nhiều người dân các xã Hương Lạc, Tân Thịnh và Mỹ Hà hiểu rằng một trận đánh lớn đã bắt đầu.

Bầu trời phía sân bay chớp sáng liên hồi.

Tiếng bom rung chuyển mặt đất.

Những ô cửa kính trong làng rung lên bần bật.

Trẻ nhỏ giật mình khóc thét.

Người lớn vội vã đưa nhau xuống hầm trú ẩn.

Đó là đêm mở màn của chiến dịch mà sau này lịch sử gọi là "Điện Biên Phủ trên không".

Sáng hôm sau, khi tiếng máy bay đã thưa dần, tin tức truyền đi khắp vùng:

Đường băng sân bay Kép bị đánh phá nặng.

Nhiều hố bom xuất hiện trên mặt sân.

Nếu không sửa chữa kịp thời, những chiếc MiG sẽ không thể cất cánh.

Khoảng giữa trưa, lệnh huy động lực lượng hỗ trợ sân bay được chuyển về các xã.

Trong số những người có mặt hôm ấy có nhiều cô gái mới mười bảy, mười tám tuổi.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Có người đang làm hợp tác xã.

Có người chuẩn bị ngày cưới.

Tất cả đều khoác lên mình chiếc áo nâu bạc màu và lên đường.

Người dân trong vùng vẫn nhớ hình ảnh từng đoàn thanh niên gánh cuốc, xẻng, quang gánh nối nhau tiến về phía sân bay.

Con đường đất đỏ hôm ấy đông nghịt người.

Không ai biết phía trước còn bom nổ chậm hay không.

Không ai biết máy bay Mỹ có quay lại hay không.

Nhưng chẳng ai chần chừ.

Một cô gái trẻ khi ấy từng nói với bạn mình:

· Máy bay của mình còn phải đánh giặc. Chậm giờ nào là nguy hiểm giờ ấy.

Khi đến nơi, trước mắt họ là khung cảnh tan hoang.

Những hố bom lớn nằm chằng chịt trên đường băng.

Nhiều đoạn bê tông bị xé tung.

Khói thuốc bom vẫn còn phảng phất trong gió.

Các chiến sĩ công binh nhanh chóng phân công nhiệm vụ.

Người đào đất.

Người xúc cát.

Người đẩy xe.

Người gánh đất lấp hố bom.

Công việc bắt đầu ngay khi mặt trời chưa xuống núi.

Chiều chuyển sang tối.

Từng ngọn đèn dầu được che kín bằng giấy đen để tránh lộ mục tiêu.

Dưới ánh sáng leo lét ấy, hàng trăm con người vẫn miệt mài làm việc.

Những đôi vai nhỏ bé oằn xuống dưới quang gánh nặng.

Đất từ các hố đào bên ngoài được vận chuyển liên tục vào sân bay.

Một chuyến.

Rồi hai chuyến.

Rồi hàng chục chuyến.

Có người gánh đến bật máu vai.

Có người chân phồng rộp vì đi liên tục trên nền đá dăm.

Nhưng chẳng ai bỏ cuộc.

Đêm càng khuya, không khí càng khẩn trương.

Ai cũng hiểu thời gian lúc này quý giá đến mức nào.

Bởi trên bầu trời Hà Nội, Hải Phòng và nhiều địa phương khác, những trận đánh ác liệt đang diễn ra.

Không quân Việt Nam cần được xuất kích.

Và muốn xuất kích thì sân bay phải hoạt động.

Khoảng gần nửa đêm, từ phía xa bỗng vang lên tiếng còi báo động.

Mọi người lập tức nằm rạp xuống đất.

Tiếng động cơ phản lực vọng lại từ bầu trời.

Không ai nói với ai một lời.

Chỉ nghe tiếng tim đập trong lồng ngực.

May mắn thay, tốp máy bay ấy không quay lại Kép.

Ít phút sau, công việc lại tiếp tục.

Đất tiếp tục được gánh tới.

Những chiếc xe cút kít lại lăn bánh.

Những chiếc xẻng lại cắm sâu xuống nền đất lạnh giá.

Có những cô gái vừa làm vừa hát khe khẽ.

Những câu hát nhỏ đến mức chỉ người bên cạnh mới nghe thấy.

Nhưng nó đủ làm vơi đi nỗi sợ hãi.

Đủ để mọi người thấy mình đang không đơn độc.

Gần sáng.

Một phần đường băng phụ đã cơ bản hoàn thành.

Những người tham gia sửa chữa ngồi bệt xuống đất.

Quần áo lấm lem bùn đất.

Bàn tay tê cứng vì rét.

Mắt ai cũng đỏ hoe vì thức trắng đêm.

Thế rồi từ phía cuối sân bay vang lên tiếng động cơ quen thuộc.

Một chiếc MiG chuẩn bị cất cánh.

Mọi người đứng dậy nhìn theo.

Chiếc máy bay từ từ lăn bánh.

Rồi tăng tốc.

Nhanh hơn.

Nhanh hơn nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn