Bài viết

NHỮNG CÔ GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Quảng Ninh23/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc – tỉnh Hà Tĩnh.

Chỉ là một giao điểm của những con đường, nhưng trong chiến tranh, đó là “yết hầu” của tuyến chi viện miền Nam. Máy bay Mỹ ngày đêm trút bom xối xả, đất đá chưa kịp nguội thì lại bị cày xới lần nữa. Người ta gọi nơi ấy là “tọa độ lửa”.Giữa mưa bom bão đạn ấy, có mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời chỉ mười bảy, mười tám, đôi mươi. Họ thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552. Công việc của các chị nghe có vẻ rất giản dị: san lấp hố bom, đảm bảo cho xe ra tiền tuyến thông suốt. Nhưng để giữ cho con đường ấy không bị cắt đứt, các chị phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.Ban ngày, các chị ẩn mình trong hầm tối. Ban đêm, khi bom vừa ngớt, họ lại chạy ra mặt đường, cuốc xẻng trên tay, đèn pin kẹp nách, làm việc trong tiếng máy bay gầm rú. Có những hôm, đất đá vừa san lấp xong thì bom lại rơi, mọi thứ lại trở về con số không. Nhưng không ai than vãn, không ai bỏ cuộc.

Trong tiểu đội ấy, chị Võ Thị Tần – người đội trưởng, luôn là người đi đầu. Chị thường động viên các đồng đội:

“Đường còn, xe còn, miền Nam còn hy vọng.”

Câu nói ấy trở thành niềm tin để các nữ thanh niên đứng vững giữa lằn ranh sống – chết.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom dữ dội, tiểu đội nhận lệnh ra đường làm nhiệm vụ. Khi công việc gần xong, một loạt bom bất ngờ trút xuống. Tất cả mười cô gái đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất Đồng Lộc, ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Họ chưa kịp yêu, chưa kịp mơ những giấc mơ rất đời thường. Nhưng sự hy sinh của họ đã giữ cho mạch máu giao thông không đứt đoạn, góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Hôm nay, Ngã ba Đồng Lộc không còn bom rơi. Trời xanh, cỏ mọc, con đường xe chạy êm đềm. Nhưng mỗi bước chân qua đây đều mang theo sự lặng im kính cẩn. Bởi dưới mảnh đất ấy, là tuổi xuân của mười cô gái đã hóa thành bất tử.

Với người trẻ hôm nay, “thời hoa lửa” không còn hiện hữu bằng tiếng bom, mà bằng ký ức. Ký ức ấy được kể lại qua từng thước phim, từng bài viết, từng video ngắn trên mạng xã hội – không để đau buồn, mà để nhắc nhớ:

“Có những con đường được làm nên không chỉ bằng đất đá,

mà bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của những con người rất trẻ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn