Những cô y tá chiến trường
Năm 1968, chiến trường miền Nam bước vào những tháng ngày ác liệt nhất. Bom đạn trải dài khắp các cánh rừng Trường Sơn, còn những trạm quân y dã chiến thì luôn sáng đèn suốt đêm để cứu chữa thương binh.
Giữa rừng sâu Tây Nguyên có một tổ quân y nhỏ gồm ba cô y tá trẻ:
Lan
Hương
Và Thu
Họ đều chỉ mới ngoài đôi mươi.
Trước chiến tranh, Lan từng là sinh viên trường y ở Hà Nội.
Hương là cô gái miền Trung có giọng hát rất hay.
Còn Thu vốn là giáo viên mầm non mới ra trường.
Chiến tranh đã đưa họ tới cùng một nơi:
Một trạm cứu thương nằm giữa rừng già đầy bom đạn.
Trạm quân y chỉ là vài căn lán lợp lá dựng bên con suối nhỏ.
Ở đó có:
Những chiếc cáng tre
Vài hộp thuốc ít ỏi
Một bàn mổ bằng gỗ
Và chiếc đèn dầu leo lét mỗi đêm
Nhưng nơi ấy ngày nào cũng đầy thương binh chuyển về từ mặt trận.
Có hôm bom đánh suốt từ sáng tới tối.
Thương binh được cáng về liên tục:
Người bị mảnh pháo găm khắp người
Người sốt rét mê man
Người vừa từ trận đánh trở về còn bê bết bùn đất và máu
Ba cô y tá gần như không có thời gian nghỉ.
Đôi tay họ:
Băng bó vết thương
Tiêm thuốc
Lau máu
Và dìu thương binh suốt ngày đêm
Lan thường động viên các chiến sĩ:
“Ráng lên nhé đồng chí… rồi sẽ khỏe thôi.”
Có những người lính vừa tỉnh lại đã nắm tay các cô xúc động:
“Nhờ các cô… tụi tôi mới sống được.”
Nghe vậy, cả ba chỉ mỉm cười.
Bởi với họ, cứu được thương binh là niềm hạnh phúc lớn nhất giữa chiến tranh.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn.
Thuốc men lúc nào cũng khan hiếm.
Nhiều khi hết cả băng gạc, các cô phải:
Giặt lại vải cũ
Xé áo làm băng
Và nấu lá rừng thay thuốc
Đêm Trường Sơn lạnh buốt.
Sau những giờ cứu thương căng thẳng, ba cô gái thường ngồi bên bếp lửa nhỏ hong khô quần áo.
Hương hay khe khẽ hát:
“Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây…”
Tiếng hát dịu dàng vang giữa rừng sâu khiến nhiều thương binh xúc động rơi nước mắt.
Một chiến sĩ trẻ từng nói:
“Nghe các cô hát… tụi tôi thấy như đang ở nhà.”
Giữa bom đạn khốc liệt, những cô y tá không chỉ chữa lành vết thương thể xác…
Mà còn mang đến hơi ấm của tình người và niềm tin sống cho người lính.
Một đêm mưa lớn cuối năm, đơn vị phía trước báo có nhiều thương binh nặng cần cấp cứu gấp.
Chưa đầy một giờ sau, những chiếc cáng bắt đầu nối nhau về trạm.
Tiếng rên đau vang kín cả khu lán.
Lan lập tức chỉ huy:
“Thu chuẩn bị thuốc! Hương phụ chị cầm máu!”
Cả ba lao vào làm việc không ngừng nghỉ.
Đèn dầu chập chờn trong gió.
Ngoài kia bom vẫn nổ vọng từ xa.
Máu đỏ thấm đầy áo các cô.
Có thương binh vừa được đặt xuống đã yếu đến mức không còn nói nổi.
Thu run run hỏi:
“Liệu anh ấy có qua khỏi không chị?”
Lan siết chặt tay người thương binh rồi nói:
“Còn thở là còn cứu.”
Câu nói ấy trở thành động lực cho cả trạm quân y trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Gần sáng, khi mọi người gần kiệt sức, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng còi báo động vang lên giữa rừng.
Bom bắt đầu trút xuống khu vực quanh trạm quân y.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Một quả bom nổ gần khiến mái lán cứu thương đổ sập một góc.
Khói bụi mù mịt.
Trong hỗn loạn, Hương phát hiện một thương binh còn nằm kẹt dưới cáng.
Cô lao tới kéo anh ra ngoài mặc cho đất đá vẫn rơi quanh mình.
Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên.
Sức ép hất Hương ngã xuống.
Lan và Thu hốt hoảng chạy tới.
May mắn Hương chỉ bị thương nhẹ ở vai.
Nhưng cô vẫn gượng đứng dậy:
“Còn thương binh bên trong!”
Rồi tiếp tục quay lại cứu người.
Đêm ấy, cả ba cô gái thức trắng để vừa cấp cứu thương binh vừa dựng lại trạm quân y.
Không ai than vãn.
Không ai lùi bước.
Bởi họ hiểu:
“Sau lưng mình là sự sống của đồng đội.”
Những năm tháng chiến tranh cứ thế trôi qua giữa:
Tiếng bom
Mùi thuốc sát trùng
Và những đêm không ngủ
Có những thương binh sau này trở lại tìm các cô y tá năm xưa chỉ để nói:
“Cảm ơn vì đã cứu tôi.”
Nhưng nhiều đồng đội cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Mỗi lần tiễn một người lính ra đi, ba cô gái lại lặng lẽ thắp nén hương rồi tiếp tục công việc.
Bởi chiến tranh không cho phép họ gục ngã.
Ngày đất nước thống nhất năm 1975, trạm quân y giữa rừng sâu năm nào vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.
Lan bật khóc khi nghe tin hòa bình.
Thu ôm chầm lấy đồng đội.
Còn Hương đứng rất lâu bên con suối nhỏ, nơi từng chứng kiến biết bao thương binh được cứu chữa.
Nhiều năm sau, những cô y tá chiến trường ngày nào đã trở thành:
Bác sĩ
Điều dưỡng
Hoặc những người mẹ bình dị giữa đời thường
Nhưng ký ức về những năm tháng cứu thương giữa bom đạn vẫn không bao giờ phai nhạt.
Họ từng nói:
“Tuổi trẻ của chúng tôi đi qua trong chiến tranh… nhưng chưa bao giờ sống vô nghĩa.”
“Những cô y tá chiến trường” không chỉ là câu chuyện về những người phụ nữ áo trắng nơi tuyến lửa…
Mà còn là biểu tượng của:
Lòng nhân ái
Sự hy sinh thầm lặng
Và vẻ đẹp kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh


