NHỮNG CỌC TIÊU SỐNG TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN VÀ GIỌT NƯỚC MẮT BÊN VÔ LĂNG (1)
Những cọc tiêu sống trong đêm Trường Sơn và giọt nước mắt bên vô lăng Tác giả: Sưu tầm và biên soạn Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh đã trở thành huyết mạch nối hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Trên con đường ấy, hàng triệu lượt cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và lái xe vận tải đã ngày đêm vượt qua bom đạn để vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường. Đằng sau những chiến công thầm lặng ấy là biết bao câu chuyện xúc động về lòng dũng cảm và sự hy sinh, trong đó có câu chuyện “Những cọc tiêu sống trong đêm Trường Sơn và giọt nước mắt bên vô lăng.” Đường Trường Sơn thời chiến không giống bất kỳ con đường nào khác. Ban ngày, máy bay Mỹ liên tục ném bom, bắn phá dữ dội. Mặt đường bị cày xới, cầu cống tan hoang, cây rừng cháy trụi. Vì vậy, các đoàn xe chỉ có thể hành quân vào ban đêm. Nhưng màn đêm nơi đại ngàn vô cùng dày đặc, không có đèn đường, không được bật đèn pha vì sợ lộ mục tiêu. Chỉ một chút sơ suất, chiếc xe có thể lao xuống vực hoặc trúng bom bất cứ lúc nào. Để những đoàn xe có thể đi đúng hướng, các chiến sĩ thanh niên xung phong đã nghĩ ra một cách vô cùng đặc biệt. Họ không có cọc tiêu, không có biển báo, cũng không có ánh đèn dẫn đường. Vì thế, mỗi người đã tự biến mình thành “cọc tiêu sống.” Họ đứng dọc theo những khúc cua nguy hiểm, những đoạn đường vừa bị bom cày nát hoặc ven những vực sâu. Trên tay họ chỉ có một chiếc đèn pin được che kín bằng lá cây hoặc một mảnh vải đen, chỉ để lộ một khe sáng rất nhỏ nhằm ra hiệu cho xe đi qua. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá sạt lở, nước ngập ngang đầu gối, các chị vẫn đứng bất động hàng giờ đồng hồ. Có những lúc bom vừa dứt, đất còn nóng bỏng, khói bụi còn mù mịt, họ vẫn lao ra mặt đường để dẫn xe. Mỗi bước chân đều có thể phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình. Đối với những người lái xe Trường Sơn, hình ảnh các cô gái thanh niên xung phong đứng lặng giữa màn đêm giống như những ngọn đèn của niềm tin. Chỉ cần nhìn thấy ánh đèn nhỏ ấy, họ biết rằng phía trước vẫn còn đồng đội, vẫn còn con đường để tiếp tục hành quân. Nhiều tài xế sau này kể lại rằng, nếu không có những “cọc tiêu sống”, có lẽ rất nhiều chuyến xe đã không bao giờ đến được chiến trường. Một đêm nọ, sau một trận bom dữ dội, một đoàn xe tiếp tục lên đường. Người lái xe trẻ chăm chú quan sát từng tín hiệu dẫn đường. Bỗng anh nhận ra phía trước có một cô gái thanh niên xung phong vẫn đứng nguyên vị trí, tay giơ cao chiếc đèn báo hiệu. Anh cho xe đi chậm lại, lặng lẽ đưa xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm rồi ngoái đầu nhìn. Nhưng khi chiếc xe vừa qua khỏi khúc cua, một tiếng nổ lớn vang lên. Quả bom còn sót lại phát nổ ngay nơi cô gái vừa đứng. Khi đoàn xe quay trở lại, đồng đội chỉ còn tìm thấy chiếc mũ tai bèo và chiếc đèn pin đã vỡ nát. Cô gái mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn ở tuổi mười tám, đôi mươi. Cả đoàn xe lặng người. Người lái xe năm ấy ôm chặt vô lăng, nước mắt lăn dài trên gương mặt cháy sạm vì khói bụi. Anh nghẹn ngào nói: “Em đã lấy chính tuổi trẻ và cuộc đời mình để soi đường cho chúng tôi.” Từ đó, mỗi lần đi qua đoạn đường ấy, các tài xế đều giảm tốc độ, bấm còi thật dài như một lời chào gửi đến người đồng đội đã khuất. Họ hiểu rằng phía sau mỗi chuyến xe an toàn là biết bao máu, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng của những con người chưa từng đòi hỏi sự ghi công. Hình ảnh “những cọc tiêu sống” đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Họ không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng vẫn đối mặt với bom đạn từng phút, từng giây. Họ dùng chính thân mình để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt, góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Câu chuyện “Những cọc tiêu sống trong đêm Trường Sơn và giọt nước mắt bên vô lăng” không chỉ ca ngợi lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của lực lượng thanh niên xung phong mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình. Mỗi tấc đất độc lập, mỗi ngày bình yên mà chúng ta đang có đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người con ưu tú của Tổ quốc. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong đứng giữa đêm Trường Sơn làm “cọc tiêu sống”, cùng những giọt nước mắt lặng lẽ của người lính lái xe bên vô lăng, sẽ mãi là bản hùng ca bất tử về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.



