Cựu chiến binh

Những "con rái cá" trên sông lòng Tàu

Rừng Sát những năm 1966 - 1975 là vùng nước mặn chằng chịt sông rạch, nơi cá sấu và muỗi mòng còn nhiều hơn quân đội. Giữa cái nắng cháy da và những cơn thủy triều đỏ quạch, những chiến sĩ đặc công thủy đã sống cuộc đời "cơm sắn, nước sập", dùng thân mình làm những quả thủy lôi sống để đánh sập những con tàu chở đầy khí tài của địch đang tiến về cảng Cát Lái.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh diễn ra vào một đêm không trăng trên sông Lòng Tàu. Mục tiêu của tổ tôi là chiếc tàu chở dầu khổng lồ của Mỹ đang được bảo vệ bởi hàng loạt tàu tuần tiễu và máy bay trực thăng soi đèn pha rát mặt nước.

Trong tổ đặc công có cậu em tên là Thà, quê ở tận vùng đất bãi bồi Cà Mau. Thà bơi lặn giỏi như một con rái cá, có thể nhịn thở dưới nước hàng phút đồng hồ chỉ với một chiếc ống thở bằng sậy nhỏ xíu. Trước khi xuất kích, Thà khẽ cười, hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt bôi đầy bùn đen ngụy trang: "Anh Chùm ơi, đánh xong trận này, anh em mình về bắt cá ngát nấu canh chua nhé. Em nhớ vị chua trái bần quá!".

Chúng tôi phải ngâm mình dưới dòng nước chảy xiết suốt 6 tiếng đồng hồ, kéo theo khối thuốc nổ nặng hàng chục ký. Địch ném lựu đạn xuống sông liên tục để ngăn chặn đặc công. Một quả nổ gần chỗ Thà, tôi thấy dòng nước quanh em sủi bọt đỏ. Tôi định bơi lại nhưng Thà ra hiệu bằng tay: "Tiến lên! Mục tiêu phía trước!".

Dù bị thương, Thà vẫn kiên cường cùng tôi tiếp cận mạn tàu. Em là người trực tiếp gài khối thuốc nổ vào đúng vị trí hiểm yếu nhất của con tàu. Khi chúng tôi vừa rút ra xa, một quầng lửa khổng lồ bùng lên, xé toạc màn đêm rừng Sát. Con tàu chở dầu nổ tung, lửa cháy ngút trời, soi rõ cả những cánh rừng đước xa xăm.

Nhưng Thà không thể về cùng tôi để ăn bát canh chua trái bần ấy. Vết thương quá nặng cộng với sức ép từ vụ nổ đã khiến em kiệt sức. Thà hy sinh ngay dưới dòng sông Lòng Tàu, nơi em đã gắn bó suốt những năm tháng thanh xuân. Thân xác em hòa vào dòng nước mặn, vào rễ đước, rễ bần của vùng đất Thủ Thừa.

Chiến tranh đi qua, rừng Sát giờ đây đã xanh mướt trở lại, là lá phổi xanh của thành phố. Nhưng mỗi khi nhìn những con tàu lớn ra vào cửa biển, tôi lại nhớ về Thà và những "con rái cá" của Đoàn 10. Các em đã nằm xuống để dòng sông này mãi mãi là mạch máu bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những "con rái cá" trên sông lòng Tàu | Câu chuyện thời hoa lửa