Cựu chiến binh

Những dấu chân không dấu

Câu chuyện là ký ức của ông Phạm Ngọc Huấn về những năm tháng quân ngũ nơi biên giới Cao Bằng. Qua những cuộc hành quân gian khổ và những kỷ niệm với người dân vùng núi, câu chuyện khắc họa tinh thần trách nhiệm và tình cảm quân dân sâu sắc của người lính nơi biên cương.

Thái Nguyên08/03/2026Trưởng nhóm: Lý Anh Dũng (Đoãn xã Na Rì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 2: Những cuộc hành quân nơi núi rừng

Theo lời kể của ông Phạm Ngọc Huấn, điều ông nhớ nhất trong những năm tháng quân ngũ chính là những cuộc hành quân huấn luyện dã ngoại trong rừng núi Cao Bằng. Gần như mỗi tháng, đơn vị lại tổ chức một đợt hành quân, quãng đường có khi lên tới gần năm mươi cây số.

Mỗi người lính phải mang theo đầy đủ quân trang, quân dụng như ba lô, chăn màn, tăng võng, lương thực và các vật dụng cá nhân. Con đường hành quân chủ yếu là đường rừng, lối mòn ven suối, nhiều đoạn dốc cao và trơn trượt. Những người lính trẻ lặng lẽ nối hàng dài dưới tán rừng, bước chân đều đặn theo nhịp.

Trong quá trình hành quân, đơn vị luôn tuân thủ nguyên tắc nghiêm ngặt:
“Đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng.”

Để nấu ăn mà không lộ vị trí, các chiến sĩ phải đào bếp Hoàng Cầm – loại bếp đặc biệt giúp khói tản dưới lòng đất. Sau khi nấu xong, toàn bộ bếp và dấu vết sinh hoạt đều được lấp lại cẩn thận để không ai nhận ra nơi đơn vị từng dừng chân.

Trong một lần hành quân qua khu vực gần đèo Gió, đơn vị gặp một tình huống bất ngờ. Một người dân đi phát rẫy không may bị rìu chặt trúng chân, vết thương khá sâu và chảy nhiều máu. Phát hiện sự việc, các chiến sĩ trong đơn vị lập tức đến sơ cứu và băng bó vết thương.

Do quãng đường đến bệnh viện quá xa, hơn bốn mươi cây số, nên các chiến sĩ đã dùng cáng cứu thương của đơn vị để khiêng người bị nạn. Họ thay nhau gánh cáng, đưa nạn nhân vượt qua những con đường rừng gập ghềnh rồi đưa người bị thương về tận nhà theo nguyện vọng của gia đình.

Vài ngày sau, gia đình người bị nạn đã tìm đến doanh trại bộ đội để cảm ơn. Không có quà gì quý giá, họ chỉ mang theo một ít gạo nếp của gia đình làm được. Món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng tấm lòng chân thành của người dân miền núi đối với những người lính.

Đối với ông Phạm Ngọc Huấn, đó là một kỷ niệm giản dị nhưng rất đáng nhớ trong cuộc đời quân ngũ. Giữa cuộc sống gian khổ nơi biên cương, tình cảm của người dân đã tiếp thêm động lực để những người lính tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh của một thế hệ thanh niên đã dành tuổi trẻ của mình cho biên cương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn