“Những dấu chân không mỏi”
Ông Trần Văn Sơn nói rằng tuổi trẻ của ông đã gửi lại nơi chiến trường.
“Chúng tôi không có tuổi trẻ như bây giờ…”
Những năm tháng ấy là thời gian ông phải đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ông đã trưởng thành.
Ông nhớ những ngày hành quân dài, những cơn mưa rừng kéo dài không dứt, và cả những lần đối mặt với cái chết.
“Chúng tôi sống… vì không còn lựa chọn nào khác.”
Nhưng ông chưa bao giờ hối tiếc.



