Cựu chiến binh

Những Dấu Chân Ngược Dãy Trường Sơn Tây

âu chuyện khắc họa những chặng hành quân gian khổ bậc nhất của bộ binh ta trên tuyến đường Trường Sơn Tây. Đối mặt với những cơn sốt rét rừng quái ác, những con dốc dựng đứng trơn trượt và sự oanh tạc không ngớt của máy bay địch, những người lính giao liên đã bền bỉ dìu dắt từng đoàn quân vượt qua đại ngàn để đến với chiến trường miền Nam.

Nghệ An17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Dấu Chân Ngược Dãy Trường Sơn Tây

  • Nhân chứng lịch sử: Bác Phạm Văn Hùng (sinh năm 1950, nguyên là chiến sĩ trinh sát kiêm giao liên bộ binh thuộc Binh trạm 32, Đoàn 559).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện khắc họa những chặng hành quân gian khổ bậc nhất của bộ binh ta trên tuyến đường Trường Sơn Tây. Đối mặt với những cơn sốt rét rừng quái ác, những con dốc dựng đứng trơn trượt và sự oanh tạc không ngớt của máy bay địch, những người lính giao liên đã bền bỉ dìu dắt từng đoàn quân vượt qua đại ngàn để đến với chiến trường miền Nam.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Mùa mưa năm 1971, dãy Trường Sơn Tây chìm trong những trận mưa tầm tã kéo dài ròng rã suốt nhiều tuần lễ. Đường mòn hành quân biến thành những dòng suối bùn lầy thụt sâu tới đầu gối. Đây cũng là thời điểm các binh đoàn chủ lực từ hậu phương lớn liên tục hành quân hướng về các mặt trận phía Nam.


    Khi ấy, bác Phạm Văn Hùng mới 21 tuổi, là một chiến sĩ giao liên bám trụ tại một trạm trung chuyển nằm sâu dưới những tán rừng già lá mục. Nhiệm vụ của bác là đón các đoàn bộ binh vừa trải qua hàng trăm cây số đường rừng, hướng dẫn họ vượt qua các đỉnh đèo hiểm trở và đoạn sông suối đang mùa lũ quét.


    Đêm hôm đó, một đại đoàn bộ binh trẻ tuổi vừa đến trạm sau một ngày dầm mưa dãi nắng. Ai nấy đều mệt lả, nhiều chiến sĩ bị những cơn sốt rét hành hạ đến da dẻ xanh xao, bước chân xiêu vẹo.


    "Lúc đó, nhìn anh em gầy gò, vai oằn nặng ba lô súng đạn mà thương thắt ruột. Nhưng không ai kêu ca nửa lời. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải đưa đoàn qua đỉnh đèo Truông Mây trước khi trời sáng, vì ban ngày khu vực đó thường bị máy bay trinh sát 'mắt thần' sục sạo," bác Hùng bồi hồi nhớ lại.

    Khi đoàn quân vừa leo đến lưng chừng sườn đèo trơn trượt, bất ngờ một cơn lốc rừng quét qua kèm theo tiếng gầm rú của máy bay phản lực từ trên cao thả pháo sáng rực trời. Ánh đèn chói lóa chiếu xuyên qua vòm lá, rọi thẳng vào vách đá dựng đứng nơi đoàn đang bám trụ.


    Bác Hùng nhanh chóng ra hiệu cho cả đoàn ngồi sụp xuống vách đá ngụy trang, tuyệt đối không di chuyển để tránh bị phát hiện bóng người trên nền đất bùn. Bản thân bác cùng một đồng chí giao liên khác dũng cảm bò lên trước vài chục mét, dùng thân cây gập ghềnh làm điểm tựa, liên tục phát ra tiếng kêu của một loài chim đêm làm ám hiệu dẫn đường an toàn cho anh em phía sau nhích từng bước qua quãng đường nguy hiểm.


    Bằng tình đồng chí keo sơn và kinh nghiệm đi rừng dày dạn, bác Hùng cùng đồng đội đã đưa toàn bộ đoàn quân vượt qua trạm an toàn, tiếp tục hành trình hướng về tiền tuyến lớn.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ lái xe vận tải xuyên đêm qua vùng đất lửa Quảng Bình không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn