Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM BIÊN CƯƠNG VÀ NỖI NHỚ NHÀ

Giữa sương mù và đá núi lạnh giá, nỗi nhớ nhà luôn là một phần trong trái tim người lính biên cương. Bác Đỗ Ngọc Bỉnh, A Trưởng thuộc E876 – F356, từng trải qua những đêm dài thao thức, nhung nhớ quê hương Phúc Thọ. Thời hoa lửa nơi biên giới không chỉ là thử thách với chiến thuật, mà còn là bài học về lòng kiên nhẫn và tình cảm gia đình.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu nhận nhiệm vụ trên biên giới phía Bắc Việt Nam – khu vực Hà Giang và Cao Bằng, bác Đỗ Ngọc Bỉnh thường thức khuya. Sương mù phủ kín, gió núi rít qua lán trại, anh em trong tiểu đội nghỉ ngơi, còn bác ngồi bên bản đồ, chuẩn bị kế hoạch tuần tra cho ngày mai. Nhưng trong lòng bác, một nỗi niềm khác luôn hiện hữu – nỗi nhớ nhà.Bác kể với giọng trầm nhưng ấm áp: “Có đêm nhìn ra xa, thấy núi non mờ ảo, tôi lại nhớ bữa cơm chiều ở nhà, tiếng cười của anh em, của mẹ và các em. Nhớ đến mức không ngủ được.”

Người viết hình dung bác ngồi bên ánh lửa leo lét, trong tay là tách nước nóng, mắt xa xăm nhìn về phương xa – như thể chỉ cần nhìn là sẽ thấy quê hương. Những kỷ niệm tuổi thơ, những ngày giúp mẹ cấy lúa, những buổi chiều chơi đùa với em nhỏ, hiện về trong tâm trí, làm dịu đi giá rét và mệt mỏi.

“Nhưng rồi tự nhủ, nhiệm vụ ở đây cũng là bảo vệ cho nhà mình, cho quê hương. Thế là lòng lại an, và tiếp tục bám chốt,” bác kể.

Những lần nhận thư từ gia đình, bác cùng đồng đội chia sẻ, đọc đi đọc lại từng dòng chữ, như tiếp thêm sức mạnh. Có lúc bữa cơm vội, bác vẫn giấu trong ba lô lá thư, để mỗi tối đọc lại, như nhắc nhở bản thân lý do đứng chốt nơi biên giới.

Người viết cảm nhận rằng, nỗi nhớ nhà không làm người lính yếu đi, mà giúp họ kiên cường hơn. Tình cảm ấy là sợi dây vô hình nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai – giữa đất nước và quê hương, giữa đồng đội và gia đình.

“Giữ chốt, giữ đường biên, giữ bình yên cho đất nước, là cách mình bảo vệ chính gia đình mình. Nhớ nhà nhiều, nhưng trách nhiệm phải đặt lên trước,” bác Phỉnh nói, giọng chắc nhưng lắng đọng.

Dù đã rời biên cương, nỗi nhớ nhà vẫn theo bác trong nhiều năm, trở thành ký ức quý giá về những năm tháng tuổi trẻ, gắn với trách nhiệm, tình đồng đội và tình yêu quê hương sâu sắc. Chính nỗi nhớ ấy đã rèn nên một con người vừa kiên cường nơi chiến trường, vừa ấm áp trong tình cảm với gia đình và quê hương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn