Những đêm hành quân “đi mòn ánh trăng”
Để tránh máy bay Mỹ, bộ đội hành quân chủ yếu vào ban đêm. Có đêm trời sáng trăng, cả đoàn quân đi thành một dòng dài, lặng im như bóng ma. Tiếng dép cao su chạm đất nhịp nhàng, tiếng lá khô xào xạc hòa cùng tiếng côn trùng. Khi trăng bị mây che, họ dừng lại cho mắt quen tối, rồi lại tiếp tục bước đi. Đêm Trường Sơn là chặng đường đầy mồ hôi, nhưng cũng đầy tình đồng đội: ai yếu thì người khác cõng hộ ba lô, người chậm được dìu tay. Những bước chân ấy tạo nên con đường giải phóng.



