Những đêm không ngủ
Những đêm không ngủ
Chiến trường không có khái niệm ngày đêm rõ ràng. Có những đêm ông Bình và đồng đội phải thức trắng để canh gác. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến tim đập mạnh. Không gian tĩnh lặng nhưng luôn ẩn chứa hiểm nguy. Ông nằm giữa rừng, nhìn lên bầu trời đầy sao và nhớ về quê nhà. Nhớ mái nhà nhỏ, nhớ mẹ, nhớ những ngày bình yên đã qua. Nhưng rồi ông tự nhủ phải mạnh mẽ. Vì phía sau là gia đình, là quê hương đang chờ. Những đêm không ngủ ấy không chỉ là thử thách mà còn là nơi tôi luyện ý chí. Và chính trong những khoảnh khắc ấy, ông trưởng thành hơn.



