Cựu chiến binh

Những đêm không ngủ

Ở tuổi tám mươi, mái tóc đã bạc trắng nhưng giọng kể của ông Hà Thanh Khoái vẫn chắc và ấm. Ông từng là người trực tiếp tham gia lực lượng cứu sập trong những ngày ác liệt nhất của Hà Nội – “12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không” cuối năm 1972. Với ông, ký ức về khói bom, đổ nát và tình người giữa chiến tranh vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.

Phú Thọ10/05/2026Đỗ Thị Huyền (Đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội bị xé toạc bởi những đợt ném bom dữ dội của máy bay B-52. Nhà cửa sụp đổ, phố phường tan hoang, tiếng còi báo động hòa cùng tiếng bom nổ tạo thành một ký ức không thể nào quên.

Trong những ngày khốc liệt ấy, Hà Thanh Khoái- chiến sĩ lái máy ủi thuộc lực lượng Tổng cục Xây dựng kinh tế quốc phòng – được điều động về 18 Hoàng Diệu, tham gia đội cứu sập của Bộ Quốc phòng. Nhiệm vụ của ông là mở đường, san gạt đổ nát và tìm kiếm những người còn mắc kẹt.

Công việc của ông không chỉ nặng nhọc mà còn đối mặt với hiểm nguy từng giây. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, những bức tường có thể sập xuống bất kỳ phút nào. Nhưng ông vẫn kiên định ngồi sau tay lái, điều khiển chiếc máy ủi tiến sâu vào nơi nguy hiểm nhất.

Có những đêm, đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, ông và đồng đội vẫn làm việc không nghỉ. Mỗi nhát ủi là một hy vọng, mỗi mét đất được dọn đi là một bước tiến gần hơn tới sự sống. Có khi, từ trong đống đổ nát vang lên tiếng gọi yếu ớt – và đó chính là động lực để ông không bao giờ chùn bước.

Tinh thần người lính không cầm súng

Ông đã chứng kiến không ít mất mát: đồng đội bị thương, có người ngã xuống ngay trong lúc làm nhiệm vụ. Nhưng điều đó không khiến ông lùi bước. Trái lại, ông càng thêm quyết tâm.Ông từng nói giản dị: “Chúng tôi không bắn máy bay, nhưng chúng tôi cứu người.”Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông và những người lính cứu hộ trở thành những “chiến sĩ thầm lặng”, góp phần làm nên chiến thắng của Hà Nội trong những ngày khói lửa.

Chiến tranh qua đi , Hà Thanh Khoái trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những ngày tháng 12 năm ấy vẫn luôn ổn đậm trong tâm trí ông – những đêm không ngủ, những tiếng gọi trong đống đổ nát, và cả những khoảnh khắc giành lại sự sống quý giá.

Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là danh hiệu, mà là những con người đã được cứu sống, là Hà Nội vẫn đứng vững sau mưa bom.

Câu chuyện về Hà Thanh Khoái cho thấy: Anh hùng không chỉ là người cầm súng nơi chiến trường, mà còn là những con người lặng thầm chiến đấu để bảo vệ sự sống. Họ chính là biểu tượng của lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình người trong những năm tháng gian khó của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn