Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ TRÊN TUYẾN HẬU CẦN CHIẾN TRƯỜNG

Nhập ngũ năm 1977, bác Hoàng Mạnh Hồng làm nhiệm vụ hậu cần quân đội trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi chuyến vận chuyển của bác đều đối mặt với bom đạn, đói rét và hiểm nguy rình rập. Câu chuyện là hồi ức chân thực về sự hy sinh thầm lặng của người lính giữ mạch sống cho chiến trường.

Thanh Hóa26/12/2025Hoàng Thị Hoa (Trường Th&THCS Hoằng Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Hoàng Mạnh Hồng vào một buổi sáng mùa đông, khi sương còn phủ mờ lối ngõ nhỏ dẫn vào nhà. Bác ngồi trầm ngâm bên ấm trà nóng, giọng chậm rãi nhưng chắc, như người đã quen với những đêm dài không ngủ.

Bác Hoàng Mạnh Hồng sinh năm 1957. Năm 1977, vừa tròn hai mươi tuổi, bác nhập ngũ theo lệnh động viên của địa phương. Khi ấy, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng hậu quả để lại vô cùng nặng nề. Các đơn vị quân đội phải vừa làm nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, vừa khắc phục khó khăn, ổn định địa bàn.

Bác được phân công về đơn vị hậu cần, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược và quân trang cho các đơn vị chiến đấu. Công việc tưởng chừng ở phía sau, nhưng thực tế lại luôn đối mặt hiểm nguy.

Bác kể: “Hậu cần là phải đi trước, về sau. Có chuyến đi cả tuần không được ngủ trọn giấc.”

Những chuyến vận chuyển thường diễn ra vào ban đêm để tránh sự phát hiện và pháo kích. Đường rừng trơn trượt, xe nặng hàng, chỉ cần sơ sẩy là có thể lao xuống vực. Có những đoạn đường phải tắt máy, dắt bộ trong im lặng tuyệt đối.

Một kỷ niệm bác nhớ mãi là chuyến vận chuyển cuối năm 1978. Đêm đó mưa rừng xối xả, đoàn xe đi qua một con dốc dài thì bị sa lầy. Cả tổ phải xuống đẩy xe trong bóng tối, mồ hôi hòa lẫn với nước mưa.

“Lúc ấy không ai dám lên tiếng,” bác kể. “Chỉ sợ địch phát hiện, mà nếu bỏ xe thì ngoài mặt trận sẽ thiếu gạo, thiếu đạn.”

Khi xe vừa thoát khỏi bãi lầy, pháo bất ngờ nổ dồn dập phía sau. Một thùng hàng bốc cháy. Không ai bảo ai, tất cả lao vào kéo từng bao gạo, từng hòm đạn ra khỏi xe. Có người bị mảnh pháo sượt qua vai, nhưng vẫn cắn răng làm tiếp.

Bác nói, điều khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng pháo, mà là ánh mắt của anh em lúc ấy. “Ai cũng hiểu, hàng này là sự sống của đồng đội ngoài chiến hào.”

Những năm tháng hậu cần cũng là những năm đối mặt với đói rét và bệnh tật. Sốt rét rừng khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức. Có lúc cả đơn vị chỉ còn cháo loãng cầm hơi, nhưng nhiệm vụ vẫn không được chậm trễ.

Sau hơn năm năm phục vụ trong quân đội, năm 1982 bác Hoàng Mạnh Hồng xuất ngũ, trở về quê hương. Với những đóng góp âm thầm nhưng bền bỉ trong thời gian quân ngũ, bác được trao tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.

Trước khi chia tay, bác nói với tôi một câu rất giản dị: “Lính hậu cần không được nhắc nhiều, nhưng nếu thiếu chúng tôi, chiến trường sẽ không thể đứng vững.”

Câu nói ấy lặng lẽ, nhưng đủ để người nghe hiểu rằng trong thời hoa lửa, có những hy sinh âm thầm đã làm nên sức mạnh của cả một dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn