Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ TRONG HẦM HÀO

Câu chuyện tái hiện những đêm dài không ngủ trong hầm hào giữa chiến trường, nơi người lính phải đối mặt với bom đạn, nỗi sợ và ý chí sinh tồn.

Hưng Yên23/12/2025Nguyễn Thị Hồng Diệp – Lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, ban ngày đã nguy hiểm, nhưng ban đêm còn đáng sợ hơn gấp bội. Ông Nguyễn Văn Huỳnh bảo rằng, có những đêm ông không thể nào quên – những đêm không ngủ trong hầm hào, khi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Hầm hào nơi ông trú ẩn chỉ vừa đủ cho vài người nằm sát nhau. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi, mùi thuốc súng quyện vào nhau nồng nặc. Trên đầu là tiếng máy bay gầm rú, dưới chân là mặt đất rung lên từng chập theo mỗi đợt bom rơi.

Những đêm ấy, không ai dám ngủ say. Người thì ngồi tựa vách hầm, người nắm chặt khẩu súng, tai lắng nghe từng âm thanh lạ. Chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến cả hầm căng như dây đàn.

Có những lúc pháo bắn dồn dập, đất đá từ nóc hầm rơi lả tả xuống mặt. Ông Huỳnh kể rằng, nhiều đêm tưởng như hầm sẽ sập, tất cả sẽ bị chôn vùi. Nhưng không ai kêu than. Mỗi người chỉ lặng lẽ động viên nhau bằng một cái chạm tay, một ánh mắt trong bóng tối.

Bữa ăn ban đêm thường chỉ là nắm cơm nguội hoặc củ sắn khô. Ăn vội để còn sẵn sàng chiến đấu. Cơn đói, cơn mệt đè nặng lên cơ thể, nhưng nỗi lo lớn nhất vẫn là giữ được vị trí cho đến sáng.

Trong những đêm không ngủ ấy, ông thường nhớ về làng quê, về mái nhà tranh và giấc ngủ yên bình ngày xưa. Chính sự đối lập ấy khiến ông càng quyết tâm hơn: phải sống, phải chiến đấu để một ngày nào đó, không còn ai phải trải qua những đêm dài như thế này nữa.

Khi hòa bình lập lại, ông trở về với cuộc sống đời thường. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi đêm xuống, nghe tiếng gió thổi mạnh hay tiếng sấm vang xa, ký ức về những đêm không ngủ trong hầm hào lại hiện về. Đó không chỉ là nỗi ám ảnh, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã được đánh đổi bằng sự kiên cường và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn