Những đêm ngày chờ đợi
Trong những câu chuyện về chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979, người ta thường nhắc đến những trận đánh ác liệt, những người lính đã chiến đấu ở tuyến đầu và những địa danh gắn với lịch sử. Nhưng phía sau mỗi người lính còn có một gia đình, một quê hương và những người mẹ ngày đêm chờ đợi

Có những người mẹ đã tiễn con ra trận mà không biết liệu con mình có thể trở về hay không.
Những năm sau ngày đất nước thống nhất, nhiều thanh niên Việt Nam lên đường nhập ngũ. Họ là những chàng trai trẻ đến từ khắp các miền quê. Có người là con của những gia đình nông dân, có người vừa tốt nghiệp phổ thông, có người mới lập gia đình. Họ mang theo những ước mơ giản dị về tương lai nhưng sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.
Khi chiến tranh xảy ra ở biên giới phía Bắc, nhiều người lính đang làm nhiệm vụ tại các đơn vị khác nhau được điều động lên biên giới. Có những người nhận lệnh trong thời gian rất ngắn. Họ chỉ kịp viết một lá thư về nhà hoặc gửi lời nhắn qua đồng đội.
Ở quê nhà, những người mẹ bắt đầu những ngày tháng chờ đợi.
Họ không biết con mình đang ở đâu. Họ chỉ biết rằng con đang chiến đấu ở một nơi rất xa. Mỗi lần nghe tiếng xe chạy qua hoặc nhìn thấy người đưa thư, họ lại hy vọng có tin tức.
Có những người mẹ nhận được thư của con. Những lá thư ngắn ngủi, đôi khi chỉ vài dòng báo rằng con vẫn khỏe và đang làm nhiệm vụ. Nhưng phía sau những dòng chữ bình dị ấy là những điều người lính không thể kể hết. Họ không muốn mẹ lo lắng. Họ thường chỉ nói rằng mình vẫn ổn, rằng mọi người vẫn đoàn kết và rằng sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng có những người mẹ mãi mãi không nhận được thư nữa.
Tin con hy sinh đến với gia đình có thể sau nhiều ngày hoặc nhiều tháng. Đó là khoảnh khắc mà không người mẹ nào muốn trải qua. Người con mà họ sinh ra, nuôi dưỡng và chờ đợi trở về đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.
Nhiều gia đình phải đối mặt với nỗi đau ấy. Có những người mẹ trở thành mẹ liệt sĩ khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người mất con trai duy nhất. Có người có nhiều người con nhưng một hoặc vài người đã hy sinh trong chiến tranh.
Những người mẹ ấy không phải lúc nào cũng có thể kể hết nỗi đau của mình. Họ sống lặng lẽ, giữ lại những kỷ vật của con. Một bức ảnh, một lá thư, một chiếc áo lính hay một cuốn sổ nhỏ cũng có thể trở thành tài sản quý giá nhất của họ.
Nhiều năm sau, khi các cựu chiến binh trở về thăm quê, họ tìm đến những gia đình có đồng đội đã hy sinh. Có người mang theo những câu chuyện về người đã mất. Một người lính có thể kể rằng đồng đội của mình từng rất dũng cảm, từng chia sẻ với anh em từng miếng lương khô hoặc từng cứu một người bị thương.
Đối với gia đình, những câu chuyện ấy vô cùng quý giá. Bởi họ biết rằng người thân của mình đã sống như thế nào trong những ngày cuối cùng.
Những người mẹ tiễn con ra trận năm xưa giờ đây phần lớn đã già. Nhiều người đã không còn. Những người còn lại mang theo ký ức về con suốt cuộc đời. Họ không chỉ nhớ ngày con ra đi mà còn nhớ cả những năm tháng trước đó, khi người con vẫn còn sống trong gia đình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Có lẽ điều khiến những người mẹ ấy tự hào nhất là biết con mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Dù mất mát là rất lớn, nhưng họ hiểu rằng con mình đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nay, khi thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, những câu chuyện về các bà mẹ có con hy sinh trong chiến tranh là những câu chuyện cần được nhắc nhớ. Bởi mỗi người lính hy sinh không chỉ để lại một khoảng trống trên chiến trường mà còn để lại một khoảng trống trong gia đình.
Đó là người mẹ mất con, người cha mất con, người vợ mất chồng và những đứa trẻ lớn lên không có cha.
Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng nỗi đau của những người ở lại có thể kéo dài cả cuộc đời.
Những người mẹ tiễn con ra trận năm 1979 đã góp phần làm nên một phần lịch sử của đất nước. Họ không cầm súng, không trực tiếp đứng trên chiến hào, nhưng họ đã hy sinh theo một cách khác: hy sinh người con mà mình yêu thương nhất.
Nhớ về những người lính đã hy sinh nơi biên giới phía Bắc cũng là nhớ về những người mẹ đã âm thầm tiễn con và chờ đợi trong những tháng ngày dài. Đó là những người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình một sức mạnh phi thường.
Và mỗi khi nhắc đến lịch sử chiến tranh biên giới, chúng ta không chỉ nhớ đến những trận đánh mà còn phải nhớ đến những gia đình đã chịu đựng mất mát. Bởi phía sau mỗi người lính là một người mẹ, một mái nhà và một quê hương luôn chờ đợi.



