NHỮNG ĐÊM SỐT RÉT TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Bài viết tái hiện những đêm hành quân gian khổ trên đường ra trận, nơi người lính trẻ Vũ Trọng Rạng cùng đồng đội phải đối mặt với sốt rét rừng, đói rét, thiếu thốn thuốc men nhưng vẫn kiên cường vượt qua để kịp thời chi viện cho chiến trường ác liệt.
Trước khi bước vào những trận đánh khốc liệt, người lính phải vượt qua một “mặt trận” khác âm thầm nhưng không kém phần nguy hiểm: đó là những cánh rừng sâu, những con đường hành quân đầy bệnh tật, đói rét và cái chết rình rập từng đêm. Với ông Vũ Trọng Rạng, những đêm sốt rét trên đường ra trận là ký ức hằn sâu trong tâm trí, như một nỗi ám ảnh kéo dài suốt cả cuộc đời.
Trên đường hành quân vào Nam đầu năm 1972, đơn vị ông phải băng qua nhiều khu rừng rậm miền Trung. Đó là những cánh rừng rậm rạp, ẩm thấp, cây cối chằng chịt, ánh mặt trời khó lọt xuống mặt đất. Ban ngày hành quân, ban đêm dừng lại trú quân, đào hầm tạm dưới tán rừng. Chính nơi ấy, sốt rét rừng trở thành kẻ thù vô hình, nguy hiểm không kém bom đạn.
Ông kể rằng, cứ mỗi khi đêm xuống, hơi lạnh từ đất bốc lên, muỗi rừng bay đặc quánh. Dù đã mặc áo dài tay, quấn chăn mỏng, nhưng muỗi vẫn chui qua từng kẽ áo. Có đêm, vừa chợp mắt được một lát thì toàn thân bỗng run lên bần bật, răng va vào nhau lập cập. Cơn sốt đến bất ngờ, dữ dội, khiến người lính mệt lả, mồ hôi toát ra như tắm.
Thuốc men lúc ấy vô cùng thiếu thốn. Mỗi tổ chỉ được cấp vài viên ký ninh, phải chia nhau dùng dè sẻn. Có người sốt cao mê man, đồng đội phải thay nhau đỡ dậy, lau người, đút từng ngụm nước. Giữa rừng sâu, không cáng thương, không bệnh xá, sinh mạng người lính nhiều khi chỉ được níu giữ bằng tình đồng đội.
Có những đêm, cả tiểu đội nằm co quắp trong hầm, người nóng như than hồng, người lại rét run không ngừng. Nhưng sáng hôm sau, khi có lệnh hành quân, họ vẫn cắn răng đứng dậy, khoác ba lô, tiếp tục bước đi. Bởi ai cũng hiểu: chiến trường đang cần họ, từng giờ, từng phút.
Sốt rét khiến nhiều người gầy rộc đi nhanh chóng. Có chiến sĩ mới hôm trước còn khỏe mạnh, vài ngày sau đã xanh xao, chân bước không vững. Nhưng chưa ai xin ở lại. Không ai muốn mình trở thành gánh nặng cho đồng đội, càng không muốn lỡ nhịp hành quân chi viện cho mặt trận.
Trong những đêm sốt rét ấy, điều khiến ông Rạng nhớ mãi không chỉ là cơn đau thể xác, mà là tinh thần chịu đựng phi thường của người lính. Giữa cơn mê man, vẫn có người lẩm nhẩm gọi tên mẹ, tên làng quê. Nhưng khi tỉnh lại, họ chỉ nói một câu rất nhẹ: “Không sao đâu, đi tiếp được.”
Chính những đêm sốt rét trên đường ra trận đã tôi luyện thêm ý chí của người lính trẻ. Nó dạy họ biết chịu đựng, biết vượt lên chính mình, biết đặt nhiệm vụ Tổ quốc lên trên sinh mạng cá nhân. Và cũng từ đó, ông Rạng hiểu rằng: để đến được chiến hào, người lính đã phải chiến đấu ngay từ khi còn trên đường hành quân.


