NHỮNG ĐÊM TRẮNG GIỮ MẠCH MÁU PHÀ O CẤP
NHỮNG ĐÊM TRẮNG GIỮ MẠCH MÁU PHÀ O CẤP
NHỮNG ĐÊM TRẮNG GIỮ MẠCH MÁU PHÀ O CẤP
Ký ức của cựu Thanh niên xung phong Lê Thị Tuyết (Bến phà O Cấp, Quảng Bình)Nếu Quảng Trị có khúc ruột Thành cổ đỏ lửa thì Quảng Bình quê tôi ngày ấy chính là "vùng đất túi bom". Trong những năm 1968 - 1972, bến phà O Cấp nằm trên tuyến đường chiến lược chi viện cho miền Nam trở thành mục tiêu đánh phá hủy diệt của không quân Mỹ. Ban ngày giặc dội bom nát bấy, ban đêm lực lượng Thanh niên xung phong thuộc Tổng đội 15 chúng tôi lại lao ra dòng nước để nối phà, giữ mạch máu thông suốt.Tôi tham gia lực lượng năm mười bảy tuổi, vóc dáng nhỏ bé nhưng tinh thần thì quật khởi. Nhiệm vụ của đội nữ TNXP chúng tôi là ngâm mình dưới nước, dùng bộc phá nổ định hướng đẩy các quả bom nổ chậm ra xa bến phà, hoặc dùng cuốc xẻng san lấp hố bom trên bãi lầy sát bờ sông. Có những đêm mùa đông rét căm căm, gió biển thổi vào buốt thấu xương tủy, quần áo sũng nước dính chặt vào da thịt, nhưng hễ nghe tiếng còi báo động có đoàn xe vận tải quân sự chuẩn bị qua phà, tất cả chị em lại gồng mình lao ra, tay giữ chặt dây cáp phao.Kỷ niệm nghẹt thở nhất là đêm tháng 4 năm 1970, chiếc phà chở hai xe pháo cao xạ hạng nặng bị trúng bom từ trường, xích phà bị đứt khiến phà trôi tự do ra giữa dòng sông đang bị pháo sáng địch soi rọi rực trời. Không một giây suy nghĩ, tôi cùng bốn chị em khác ôm phao bơi lao ra dốc nước xiết, dùng chính sức người kết hợp với dây thừng kéo giữ mạn phà áp sát vào bờ đá an toàn.Mảnh bom phạt ngang làm người đội trưởng bên cạnh tôi hy sinh, dòng máu chị hòa vào làn nước đêm lạnh ngắt. Chúng tôi nuốt nước mắt, đưa được pháo lên bờ trước khi đợt bom tiếp theo dội xuống. Những đêm trắng ở bến phà O Cấp đã rèn luyện cho chúng tôi một ý chí sắt đá, dẫu thân gái dặm trường nhưng chưa từng lùi bước trước bất kỳ lốc xoáy bom đạn nào của kẻ thù.



