NHỮNG ĐÊM TRẮNG TRONG TRẠM QUÂN Y DÃ CHIẾN
Chiến tranh không ngủ. Trạm quân y dã chiến cũng không ngủ. Ở đó có những đêm trắng của người y tá.
Trạm quân y dã chiến của đơn vị bác đóng tại một ngôi làng hoang gần biên giới Campuchia. Nhà tranh tạm bợ, giường bệnh chỉ là mấy tấm ván ghép lại.
Có những đêm, thương binh đưa về liên tục. Bác gần như thức trắng, thay băng, tiêm thuốc, theo dõi từng hơi thở.
“Có hôm mệt quá, tôi ngồi dựa tường ngủ gục lúc nào không hay, tỉnh dậy lại thấy thương binh gọi.”
Giữa thiếu thốn đủ bề, bác cùng đồng đội vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện quê nhà, những lời hứa ngày hòa bình sẽ trở về.
Chính những đêm ấy đã hun đúc trong bác lòng nhân ái và sự kiên cường, giúp bác trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi mười chín ngày nhập ngũ.



