Những điều người lính không bao giờ kể
Đàm Sỹ Quốc (sinh năm 1941), dân tộc Tày, quê Hà Quảng, Cao Bằng. Tháng 10 năm 1967, ông nhập ngũ, công tác tại Z28 - F9, mang quân hàm Thượng sĩ. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, khi tham gia chiến đấu tại khu vực ngã ba Chư Pông, ông bị thương nặng. Những di chứng để lại theo ông suốt cuộc đời với tỷ lệ thương tật 21%. Sau chiến tranh, ông tiếp tục sinh sống tại xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai.
Chiến tranh kết thúc.
Nhiều người lính trở về mang theo những tấm huân chương.
Nhiều người khác trở về với những vết sẹo.
Nhưng cũng có những điều họ không bao giờ kể.
Không phải vì muốn quên.
Mà vì có những mất mát chỉ cần giữ lại cho riêng mình.
Ông Đàm Sỹ Quốc là một trong những người lính như thế.
Rời quê hương Hà Quảng, Cao Bằng, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành Thượng sĩ của đơn vị Z28 - F9. Những năm tháng chiến tranh đưa bước chân người lính trẻ đến chiến trường miền Nam, nơi mỗi cung đường đều tiềm ẩn hiểm nguy.
Trong một trận chiến tại ngã ba Chư Pông, ông bị thương nặng.
Đồng đội đã đưa ông ra khỏi làn đạn.
Ông giữ được sự sống.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể của người lính.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về với cuộc sống đời thường.
Những đau đớn của chiến trường không chỉ nằm ở những vết sẹo nhìn thấy được. Có những mất mát âm thầm theo người lính suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến sức khỏe, cuộc sống gia đình và cả những ước mơ rất bình dị.
Thế nhưng ông chưa bao giờ xem đó là điều để than phiền.
Ông chọn cách sống lặng lẽ, hòa mình vào cuộc sống của buôn làng, như bao người dân lao động khác.
Có người hỏi chiến tranh đã để lại điều gì.
Ông chỉ cười.
Có lẽ bởi ông hiểu rằng, điều đáng quý nhất không phải là nói về những gì mình đã mất, mà là được chứng kiến đất nước thanh bình, trẻ em lớn lên trong tiếng cười thay cho tiếng bom.
Ngày hôm nay, giữa cuộc sống yên bình của Tơ Tung, câu chuyện về ông Đàm Sỹ Quốc nhắc chúng ta rằng, phía sau mỗi trang sử vẻ vang còn có biết bao hy sinh không thể đong đếm.
Có những điều người lính không bao giờ kể.
Nhưng chính sự lặng im ấy lại khiến thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập.



