Khác

Những đóa hoa bất tử bên dòng sông La.

Những đóa hoa bất tử bên dòng sông La.

Quảng Ninh04/07/2026Nguyễn Đỗ Bảo Ngọc (LCĐ Khoa Ngoại Ngữ, Trường Đại học Hạ Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nghe những người cựu chiến binh thế hệ trước kể về những năm tháng chiến tranh, tôi luôn bị ám ảnh và xúc động sâu sắc bởi câu chuyện tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh). Nơi ấy, trong cái nắng cháy da người của miền Trung và dưới làn mưa bom bão đạn, có mười đóa hoa trinh nữ đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, tạc nên một tượng đài bất tử về tinh thần "Thời hoa lửa".

Nụ cười rạng rỡ giữa "Tọa độ chết"

Theo lời kể của những nhân chứng đi trước, Ngã ba Đồng Lộc năm 1968 là mạch máu giao thông độc đạo, nơi trung chuyển hàng vạn chuyến xe chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì thế, kẻ thù đã biến nơi đây thành một "tọa độ chết" đúng nghĩa, đất đá bị cày đi xới lại liên tục, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi.

Mười cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng, nhận nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông này. Công việc của các chị là túc trực chiến đấu, cứ bom nổ là lao ra san lấp hố bom, phá bom nổ chậm và làm cọc tiêu sống phân luồng cho xe qua.

"Gian khổ, hiểm nguy cận kề là thế, nhưng tinh thần của các chị đúng nghĩa là một 'Thời hoa lửa'. Giữa khói bom mù mịt, người ta vẫn nghe thấy tiếng hát, tiếng trêu đùa tinh nghịch của những cô gái tuổi đôi mươi. Trong gian khổ, nụ cười của các chị vẫn rạng rỡ, ngập tràn niềm tin yêu cuộc sống và khát vọng về một ngày chiến thắng."

Sự hy sinh anh dũng ngày 24 tháng 7

Trận chiến định mệnh diễn ra vào chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968. Sau nhiều đợt oanh tạc dữ dội, một trận bom thứ 15 trong ngày tiếp tục dội xuống Đồng Lộc. Tiểu đội 4 được lệnh ra sát đường chiến lược để nhanh chóng san lấp hố bom, dọn đường cho đoàn xe chở hàng sắp sửa đi qua.

Đột ngột, loạt bom bầy từ máy bay địch ập xuống. Một quả bom rít lên rồi nổ oà ngay sát căn hầm nơi mười cô gái đang làm nhiệm vụ và lánh tạm. Tiếng nổ long trời lở đất cuộn theo đất đá mịt mù, vùi lấp tất cả.

Khi khói bom vừa dứt, đồng đội điên cuồng lao đến bới tìm. Chín người được tìm thấy đầu tiên khi thân thể vẫn còn vẹn nguyên nhưng hơi thở đã tắt. Riêng người em út Hồ Thị Cúc, phải đến ngày thứ ba đồng đội mới tìm thấy chị nằm sâu trong lòng đất, tay vẫn ôm chặt chiếc cuốc nhỏ – như thể chị vẫn đang dấn thân vào nhiệm vụ lấp hố bom dở dang. Các chị đã ngã xuống cùng một lúc, ngay tại trận địa, giữ trọn lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Khát vọng sống tiếp bước tương lai

Ngồi lắng nghe câu chuyện ấy, tôi cảm nhận được ngực mình thắt lại vì xúc động nhưng cũng dâng lên một niềm tự hào kiêu hãnh. Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt.

Sự hy sinh của các chị không phải là sự bi lụy, mà chính là ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho thế hệ trẻ hôm nay. Nụ cười và tinh thần lạc quan giữa lửa đạn của các chị mãi là minh chứng cho một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nhắc nhở chúng tôi phải sống, cống hiến và trân trọng từng giây phút hòa bình của ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những đóa hoa bất tử bên dòng sông La. | Câu chuyện thời hoa lửa