NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ NƠI TỌA ĐỘ LỬA ĐỒNG LỘC
1
Bài dự thi: CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ
TIÊU ĐỀ: NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ NƠI TỌA ĐỘ LỬA
ĐỒNG LỘC
1. Phần kể chuyện: Khúc tráng ca của tuổi thanh xuân
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được mệnh danh là
"tọa độ chết". Nơi đây là yết hầu giao thông quan trọng, mỗi mét vuông đất đều oằn mình hứng chịu
hàng tấn bom đạn của kẻ thù. Nhưng chính giữa mảnh đất cày lên sỏi đá ấy, có một tiểu đội đã sống,
chiến đấu và hóa thành bất tử. Đó là Tiểu đội 4, Đại đội 552 thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần
làm Tiểu đội trưởng, gồm 10 cô gái tuổi đời chỉ từ 17 đến 22.
Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, sửa đường, thông xe sau mỗi trận ném bom tàn khốc của
địch. Trong tâm trí của những cô gái ấy, không có nỗi sợ hãi nào lớn hơn việc xe chở hàng ra tiền
tuyến bị ách tắc. Dù máu có rơi, dù thịt có nát, con đường vẫn phải được giữ vững. Tinh thần lạc quan
của các chị rực sáng đến mức, trong bức thư gửi mẹ ít ngày trước khi hy sinh, chị Võ Thị Tần vẫn viết:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, ban ngày chúng
mang bom giết cá để chúng con cải thiện... Mẹ cứ yên tâm, mẹ đừng buồn, hễ còn người thì còn
đường mẹ ạ..."
Nhưng rồi, một buổi chiều định mệnh ngày 24/7/1968, khi các chị đang nỗ lực san lấp hố bom để
nhanh chóng thông đường, một loạt bom tàn ác từ máy bay địch đã trút xuống ngay đội hình. Trận
bom ấy đã vùi lấp cả 10 cô gái. Các chị đã ngã xuống khi mái tóc còn xanh, khi những ước mơ về một
2
ngày hòa bình, về giảng đường, về tình yêu đôi lứa vẫn còn dang dở. Mười đóa hoa ấy đã gửi lại tuổi
thanh xuân nơi đất mẹ, dệt nên một "thời hoa đỏ" rực rỡ nhất của dân tộc.
2. Phần cảm nhận của học sinh: Lời hứa từ thế hệ hôm nay
Gấp lại những trang sử hào hùng về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, khóe mắt tôi chợt cay. Là một học
sinh trung học phổ thông, đang sống ở độ tuổi 17, 18 – đúng bằng tuổi của các chị ngày ấy, tôi chợt
thấy mình nhỏ bé biết bao trước sự hy sinh vĩ đại đó.
Tuổi thanh xuân của chúng tôi hôm nay là những ngày cắp sách đến trường trong thanh bình, là
những hoài bão về tương lai rực rỡ, là những nỗi buồn vu vơ của tuổi mới lớn. Còn tuổi thanh xuân
của các chị là đạn bom, là khói bụi, là những đêm thức trắng san lấp hố bom và là sẵn sàng đánh đổi
cả sinh mạng vì độc lập tự do của Tổ quốc. Các chị đã gác lại hạnh phúc cá nhân, chọn lấy gian khổ để
thế hệ chúng tôi được sống dưới bầu trời hòa bình. Máu của các chị đã tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc,
làm nở rộ những đóa "hoa đỏ" kiên cường không bao giờ phai nhạt.
Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải là thứ tự nhiên mà có, đó là mồ hôi, nước mắt và máu
xương của hàng triệu con người. Tham gia chương trình "Câu chuyện thời hoa đỏ", lòng tôi rực lên
một ngọn lửa của sự biết ơn và lòng tự hào. Tôi hiểu rằng, yêu nước trong thời bình không đòi hỏi tôi
phải ra chiến trường cầm súng, mà yêu nước là phải biết trân trọng lịch sử, nỗ lực học tập và rèn
luyện.
Thế hệ chúng tôi - những đoàn viên thanh niên hôm nay xin hứa sẽ viết tiếp giấc mơ còn dang dở của
các chị. Chúng tôi sẽ dùng tri thức để xây dựng đất nước, dùng sức trẻ để cống hiến cho xã hội, sống
một cuộc đời thật ý nghĩa, xứng đáng với sự hy sinh trọn vẹn của những đóa hoa bất tử nơi Ngã ba
Đồng Lộc năm nào. "Thời hoa đỏ" của các thế hệ đi trước sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, dẫn lối cho
thanh niên Việt Nam bước tới đài vinh quang.



