Những Đóa Hoa Bất Tử Ở Tọa Độ Chết- Câu chuyện thời hoa lửa
Nếu sông Ba Lòng là mạch máu giao thông âm thầm, thì Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm 1968 chính là "yết điểm" nghẹt thở. Nơi đây, mỗi mét vuông đất phải gánh chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày. Và giữa cái "chảo lửa" ấy, có 10 cô gái thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã viết nên một huyền thoại bằng chính thanh xuân của mình.
Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần cùng 9 người đồng đội của mình đều đang ở cái tuổi đẹp nhất đời
người – tuổi mười tám, đôi mươi. Nhiệm vụ của các chị là chốt chặn tại ngã ba, ngay khi máy
bay địch vừa dứt tiếng bom, các chị phải lập tức lao ra để san lấp hố bom, giữ cho mạch máu
giao thông ra tiền tuyến không bao giờ bị đứt đoạn.
Họ sống trong những căn hầm dã chiến, tóc bám đầy bụi đất, nhưng tiếng cười và lời ca tiếng hát
chưa bao giờ dứt. Trong những lá thư gửi về cho mẹ, chị Tần vẫn viết đầy lạc quan: "Mẹ ơi, ở
đây vui lắm, giặc đánh phá suốt đêm ngày nhưng chúng con vẫn không sợ đâu.. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày nắng cháy da thịt tại vùng đất Hà Tĩnh. Sau nhiều đợt oanh
tạc, đến khoảng 16 giờ 30 phút, một trận bom tọa độ bất ngờ dội xuống ngay vị trí các chị đang
làm nhiệm vụ.
Một quả bom nổ ngay sát căn hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Đất đá sụt xuống. Khói bom tan đi,
nhưng không còn một bóng người nào đứng dậy nữa...
Các anh chị đồng đội đã điên cuồng đào bới trong nước mắt. Họ tìm thấy chín người, rồi mười
người. Có chị lúc ra đi tay vẫn còn nắm chặt chiếc xẻng, có người gương mặt vẫn còn vương nét
thanh tú của tuổi trẻ. Các chị hy sinh khi chưa kịp ăn bữa cơm chiều, khi những dự định về một
mái ấm sau chiến tranh vẫn còn dang dở.



