NHỮNG ĐÓA HOA LỬA TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Họ và tên : Vương Thị Kiều Trang
Lớp: 12A5
Trường: Trung tâm GDNN - GDTX Mỹ Hào
NHỮNG ĐÓA HOA LỬA TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Trường Sơn vào mùa mưa. Mây thấp sà xuống những tán rừng già, che kín bầu trời như một tấm khăn xám khổng lồ. Con đường mòn chạy ngoằn ngoèo giữa núi rừng tưởng chừng yên tĩnh, nhưng ai đã từng đi qua đều biết: nơi đây, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong một tiếng nổ.
Đêm ấy, đơn vị thanh niên xung phong nhận lệnh thông đường gấp. Một đoàn xe vận tải sẽ vượt đèo trước rạng sáng để kịp chi viện cho chiến trường phía Nam. Chỉ huy nói ngắn gọn:
— “Dù có bom, đường phải thông.”
Lan đứng trong hàng quân, tay siết chặt cán cuốc. Cô mới hai mươi tuổi, rời quê lúa Thái Bình chưa đầy một năm. Ở nhà, mẹ cô vẫn thường nhắc trong thư: “Con gái à, giữ gìn sức khỏe.” Lan mỉm cười mỗi khi đọc thư, rồi gấp lại thật cẩn thận, giấu trong túi áo ngực như một lá bùa bình yên.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay xé gió lao đến. Không cần còi báo động, tất cả đã quen với âm thanh tử thần ấy. Bầu trời Trường Sơn bỗng sáng rực. Bom rơi, đất đá tung lên, lửa bốc cao, nở ra những đóa hoa lửa đỏ rực giữa màn đêm.
Mặt đất rung chuyển. Hơi nóng táp vào da bỏng rát. Khi loạt bom đầu vừa dứt, Lan và đồng đội lập tức lao ra khỏi hầm. Con đường bị xé toạc, cây rừng gãy đổ, đất đá ngổn ngang. Không ai nói với ai một lời. Chỉ có tiếng cuốc xẻng va vào đá, tiếng thở gấp và mồ hôi hòa lẫn bùn đất.
Máy bay quay lại. Hoa lửa lại nở. Lan ép sát người xuống đất, tim đập dồn dập. Trong khoảnh khắc, cô nghĩ đến ngôi nhà mái rạ nơi quê xa, nghĩ đến con sông làng lặng lờ trôi mỗi buổi chiều. Nhưng ngay khi tiếng nổ lắng xuống, Lan bật dậy, tiếp tục đào. Cô hiểu rằng: mỗi phút chậm trễ là thêm một nguy hiểm cho tiền tuyến.
Bất chợt, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Một đồng đội của Lan ngã xuống, máu thấm đỏ nền đất. Không kịp khóc, Lan và mọi người kéo anh vào hầm. Anh nắm chặt tay Lan, giọng yếu ớt:
— “Đường… phải thông em nhé…”
Lan gật đầu, nước mắt hòa cùng mưa rừng. Cô trở lại con đường vừa bị bom cày nát, tay run lên nhưng cuốc vẫn giáng xuống. Trong ánh lửa, dáng người con gái nhỏ bé ấy nổi bật lên, như một ngọn đuốc sống giữa rừng đêm.
Gần sáng, mưa nặng hạt. Bom ngừng rơi. Con đường cuối cùng cũng được thông. Những vệt bánh xe in dài trên mặt đất còn âm ấm. Đoàn xe lặng lẽ lăn bánh, không bật đèn, chỉ để lại tiếng động trầm đều giữa rừng sâu.
Lan đứng bên đường, đưa tay chào theo đoàn xe khuất dần. Cô biết, trong những chiếc xe kia là lương thực, đạn dược, là niềm tin gửi đến những người lính nơi chiến hào.
Khi mặt trời lên, Trường Sơn hiện ra với những thân cây cháy sém, hố bom chằng chịt. Nhưng giữa hoang tàn ấy, những bông hoa rừng vẫn nở, nhỏ bé mà bền bỉ. Lan cúi xuống, nhặt một bông hoa đỏ, cài lên mũ. Cô chợt hiểu: trong chiến tranh, hoa không chỉ nở từ đất, mà còn nở từ lửa, từ máu, từ lòng yêu nước của những con người bình dị. Những đóa hoa lửa đêm qua đã tàn. Nhưng ý chí và sự hy sinh của họ thì còn mãi, soi sáng con đường ra trận, soi sáng cả một thời lịch sử không thể nào quên.



