NHỮNG ĐÓA HOA TRONG "BÃO NGẦM" MỸ CẨM
Trên mảnh đất Mỹ Cẩm (nay là thị trấn Càng Long), người ta vẫn nhắc về gia đình Mẹ Phạm Thị Chứa như một minh chứng cho sự giao thoa tình nghĩa giữa miền Trung và miền Nam. Mẹ, người con gái Kinh hiền hậu, kết duyên cùng ông Phạm Văn Tạc – một người con của vùng đất núi ấn sông Trà (Mộ Đức, Quảng Ngãi) vào Nam lập nghiệp. Tám người con lần lượt ra đời, mang trong mình dòng máu kiên cường của cả hai miền.
Khác với những đơn vị chủ lực đối đầu trực diện, hai người con của Mẹ – Phạm Thị Vui và Phạm Văn Hoài – lại chọn dấn thân vào một mặt trận đặc biệt: Ban Binh vận. Đây là công việc "đi trên dây", dùng lý lẽ và cái tâm để cảm hóa đối phương, đòi hỏi sự mưu trí và lòng dũng cảm thép.
Anh Phạm Văn Hoài: Sự hy sinh giữa lằn ranh trắng đen Anh Hoài tham gia cách mạng từ năm 1960. Với chức vụ Phó Ban Binh vận xã Mỹ Cẩm, anh thường xuyên phải len lỏi vào hàng ngũ đối phương để vận động. Trong cái "thời hoa lửa" ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một ý niệm. Ngày 08/9/1969, trong một chuyến công tác hiểm nguy, anh bị đối phương phản vận. Sự hy sinh của anh là nỗi đau của một người chiến sĩ bị chính đối tượng mình đang cố gắng "cứu chuộc" quay lưng, nhưng nó cũng thắp lên ngọn lửa căm thù và quyết tâm cho đồng đội.
Chị Phạm Thị Vui: Chuyến công tác cuối cùng Tiếp nối chí hướng của em trai, chị Vui – người chiến sĩ giao liên dày dạn từ thời kháng chiến chống Pháp – vẫn bền bỉ bám trụ. Hai năm sau ngày em trai mất, ngày 12/5/1971, trên con đường mòn quen thuộc sau chuyến công tác trở về, chị vướng phải lựu đạn gài. Tiếng nổ xé toang bầu không khí tĩnh lặng của Mỹ Cẩm, đóa hoa tên "Vui" đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 44, để lại nỗi nhớ thương vô hạn cho người mẹ già.
Mẹ Chứa sống qua hai thế kỷ, chứng kiến đất nước đổi thay từ đêm đen nô lệ đến ngày hòa bình rực rỡ. Nhưng để có được ngày ấy, Mẹ đã tiễn đưa những đứa con của mình vào "bão ngầm" và nhận về những nỗi đau không thể gọi tên.
Mẹ qua đời năm 1979, khi đất nước đã hoàn toàn độc lập – món quà mà các con Mẹ đã đánh đổi bằng cả thanh xuân.
Sự kết nối vùng miền: Sự kết hợp giữa người mẹ Trà Vinh và người cha Quảng Ngãi tạo nên một gia đình cách mạng kiểu mẫu, cho thấy tinh thần đoàn kết toàn dân.
Đặc thù công việc: Cả hai liệt sĩ đều làm công tác Binh vận và Giao liên – những công việc thầm lặng, nguy hiểm và đòi hỏi bản lĩnh chính trị cực cao.
Vinh danh muộn màng nhưng cao quý: Tương tự như mẹ Lê Thị Cho, Mẹ Chứa được truy tặng danh hiệu vào năm 2014, khẳng định rằng lịch sử không bao giờ quên lãng những người đã hy sinh thầm lặng sau lũy tre làng.
"Binh vận không phải là súng đạn, mà là dùng trái tim để chiến thắng khối óc. Các con của Mẹ Chứa đã dùng cuộc đời mình để viết nên những trang sử binh vận hào hùng nhất của đất Mỹ Cẩm năm xưa."



