Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG ĐÓA HOA TRONG LỬA – CÁC CÔ GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Gió Lào tháng bảy thổi rát mặt, mang theo cái nóng khô khốc len vào từng kẽ áo. Ở Ngã ba Đồng Lộc, đất đỏ quạch, bụi tung mù trời mỗi khi đoàn xe vận tải lao qua trong đêm. Ban ngày, nơi đây là tọa độ lửa – máy bay gầm rú, bom trút xuống như mưa. Nhưng giữa vùng đất khốc liệt ấy, vẫn có những tiếng cười trong veo của các cô gái thanh niên xung phong.

Đà Nẵng28/04/2026CHU THANH PHƯƠNG (Trường TH Nguyễn Như Hạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ – mười cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – đến từ nhiều miền quê khác nhau. Người quê Nghệ An, người Hà Tĩnh, có cô từ tận Thanh Hóa xa xôi. Họ gặp nhau nơi ngã ba này, chung một nhiệm vụ: san lấp hố bom, giữ cho con đường huyết mạch luôn thông suốt.

Buổi sáng, khi ánh nắng vừa chớm lên, họ đã có mặt bên những hố bom còn bốc khói. Mỗi người một chiếc xẻng, chiếc cuốc. Đất đá lẫn với mảnh bom sắc lạnh. Bàn tay họ, vốn quen cầm bút, nay chai sần vì lao động. Nhưng chẳng ai than vãn.

“Cố lên các chị ơi, tối nay xe qua còn kịp vào Nam!” – một cô gái nhỏ nhất đội vừa nói vừa cười, giọng lanh lảnh. Tiếng cười ấy khiến cả nhóm bật cười theo, xua đi mệt mỏi. Trong khoảnh khắc, họ quên đi tiếng bom, quên cả hiểm nguy đang rình rập trên đầu. Buổi trưa, họ tranh thủ nghỉ dưới một hầm chữ A. Bữa cơm chỉ có cơm nắm với muối vừng, đôi khi thêm vài cọng rau rừng. Thế mà họ vẫn đùa vui:

“Mai mốt hòa bình, tớ nhất định sẽ ăn một bữa no nê, có thịt kho, cá rán!”

Một cô khác chen vào:
“Không, tớ sẽ mặc áo dài, đi dạo phố, chứ không mặc bộ đồ đầy bụi đất này nữa!”

Họ cười vang. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa chiến trường, nghe như những bông hoa nở trong lửa. Buổi tối là lúc công việc căng thẳng nhất. Xe tải nối đuôi nhau chạy qua ngã ba. Đèn xe bịt kín, chỉ còn ánh sáng le lói. Các cô gái cầm đèn pin, đứng hai bên đường, ra hiệu cho xe đi đúng hướng. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào.

Một tiếng nổ long trời lở đất. Mặt đất rung chuyển. Một hố bom mới vừa xuất hiện ngay giữa đường. Không cần ai bảo ai, họ lao ra, người xúc đất, người lấp đá.“Nhanh lên! Xe sắp tới rồi!” Mồ hôi hòa với bụi đất, bết trên gương mặt trẻ trung. Nhưng đôi mắt họ vẫn sáng, ánh lên sự kiên cường. Có những đêm, họ không ngủ. Hết san lấp hố bom lại chuyển sang dẫn xe, rồi lại đào hầm. Cứ thế, vòng quay công việc không ngừng nghỉ. Thế nhưng, giữa những giờ phút hiếm hoi, họ vẫn giữ cho mình những giấc mơ rất đỗi bình dị.

Một cô lấy trong túi ra chiếc lược nhỏ, chải lại mái tóc:
“Không biết sau này tóc mình còn dài và đẹp như thế này không nhỉ?”

Cô bạn bên cạnh cười:
“Chắc chắn rồi! Hòa bình, chúng mình sẽ lại là những cô gái xinh đẹp nhất!”

Họ tin vào ngày mai. Tin vào hòa bình. Tin rằng những hy sinh hôm nay sẽ đổi lấy tương lai tươi sáng. Rồi một ngày, bầu trời lại rền vang tiếng máy bay. Những loạt bom trút xuống dữ dội hơn bao giờ hết. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Các cô vẫn ở đó. Vẫn kiên cường. Vẫn bám trụ. Cho đến khi…

Sau trận bom, con đường vẫn được giữ vững. Những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh. Nhưng nơi hầm trú ẩn nhỏ bé kia, mười cô gái đã nằm lại. Không còn tiếng cười. Không còn những câu chuyện về tương lai. Chỉ còn lại sự lặng im. Nhưng sự lặng im ấy không phải là kết thúc. Bởi từ nơi họ nằm xuống, con đường vẫn mở ra. Những chuyến xe vẫn tiếp tục vào Nam. Đất nước vẫn tiến lên. Người ta gọi họ là những “cô gái Đồng Lộc”. Nhưng hơn thế, họ là những đóa hoa đã nở rực rỡ giữa lửa đạn. Những đóa hoa không bao giờ tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn