Những Đóa Hồng Trên Cung Đường Lửa
Đó là một đêm mùa hè năm 1968 tại ngã ba Đồng Lộc. Khói bom vừa dứt, bầu trời đen kịt bỗng chốc bị xé toạc bởi những ánh chớp của pháo sáng. Trong cái tĩnh lặng rợn người của đại ngàn, tiếng còi của tiểu đội trưởng Võ Thị Tần vang lên lanh lảnh. Mười cô gái thanh niên xung phong, tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, lao ra khỏi hầm với cuốc xẻng trên tay.
Dưới chân họ không phải là đất, mà là bùn trộn lẫn mảnh bom lởm chởm. Nhiệm vụ của họ rất đơn giản nhưng cũng đầy khốc liệt: San lấp hố bom để đoàn xe ra tiền tuyến kịp lăn bánh trước khi trời sáng. Tiếng cười đùa của những cô gái trẻ vang lên át cả tiếng động cơ máy bay địch đang gầm rú xa xa. Họ gọi nhau là "những con thiên nga trên tọa độ chết". Có cô vừa san đất vừa hát một câu hò ví dặm, có cô lại lén giấu vào túi áo lá thư tay chưa kịp gửi cho người thương ở quê nhà. Giữa làn mưa bom bão đạn, cái chết cận kề chỉ trong gang tấc, nhưng lòng họ lại nhẹ bẫng. Với họ, mỗi tấc đường được san phẳng là một hy vọng cho miền Nam, là một bước gần hơn đến ngày thống nhất.
Khi bình minh vừa hửng sáng, đoàn xe vận tải đầu tiên chầm chậm lăn bánh qua đoạn đường vừa được hồi sinh. Những người lính lái xe nghiêng mình vẫy chào, còn các cô gái thì đứng bên vệ đường, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Họ chính là những đóa hoa bất tử, nở rộ giữa vùng đất lửa, minh chứng cho một thế hệ mà "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".


