Bài viết

NHỮNG ĐOÀN QUÂN ĐI BỘ RÒNG RÃ HÀNG THÁNG TRỜI TRONG ĐÊM QUA DÃY TRƯỜNG SƠN

Đồng Tháp14/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của dân tộc về những năm tháng chiến tranh, Trường Sơn không chỉ là một dãy núi hùng vĩ mà còn là con đường của tuổi trẻ, của niềm tin và của những bước chân không mỏi. Trên những cung đường ấy, biết bao đoàn quân đã đi bộ ròng rã hàng tháng trời, hành quân trong đêm, vượt núi, băng rừng để tiến về phía Nam. Họ đi giữa bóng tối của núi rừng, dưới mưa bom và những hiểm nguy luôn rình rập, mang theo hành trang giản dị nhưng trong tim là một lý tưởng lớn lao: chiến đấu vì độc lập, thống nhất và hòa bình của đất nước.

Tôi thường tự hỏi: điều gì đã giúp những người lính trẻ có thể bước đi hàng trăm, hàng nghìn cây số giữa một Trường Sơn khắc nghiệt? Đó chắc chắn không chỉ là sức khỏe. Đó là ý chí, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Có những người rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ tạm biệt mẹ, cha, người thân, tạm biệt những con đường làng quen thuộc để bước vào một hành trình mà chính họ cũng không biết ngày trở về.

Hành quân trên Trường Sơn là một thử thách vô cùng gian khổ. Những người lính phải vượt qua những con dốc dài, những cánh rừng sâu, những dòng suối và những cung đường hiểm trở. Họ đi trong đêm để tránh sự phát hiện của đối phương, có khi phải hành quân liên tục trong nhiều ngày. Đôi chân mỏi rã rời, chiếc ba lô nặng trên vai, nhưng bước chân người lính vẫn hướng về phía trước.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là họ đã đi bao xa, mà là họ đã đi vì ai. Phía trước họ là chiến trường, phía sau họ là quê hương. Mỗi bước chân không chỉ đưa một người lính đến gần trận đánh hơn mà còn góp phần nối liền những miền đất của Tổ quốc. Con đường Trường Sơn vì thế trở thành biểu tượng của khát vọng thống nhất đất nước.

Trong những đêm dài hành quân, người lính không hề đơn độc. Bên cạnh họ là đồng đội cùng chia sẻ từng ngụm nước, miếng lương khô, cùng động viên nhau vượt qua những chặng đường gian khó. Có thể hôm nay người này mệt, ngày mai người khác yếu, nhưng cả đoàn quân vẫn cùng nhau tiến bước. Tình đồng chí, đồng đội đã biến những con người xa lạ thành những người anh em cùng chung một lý tưởng.

Trường Sơn cũng là nơi chứng kiến sự hy sinh của biết bao người. Có những người đã đi mà không trở về. Có những bước chân đã dừng lại giữa núi rừng, nhưng con đường họ đi vẫn tiếp tục được nối dài bởi những người đến sau. Vì thế, mỗi con đường hôm nay chúng ta đi qua trong bình yên đều khiến tôi nghĩ đến những bước chân năm xưa đã từng đi trong gian khổ để mở đường cho ngày mai.

Hình ảnh những đoàn quân đi bộ hàng tháng trời qua Trường Sơn khiến tôi càng hiểu rằng chiến thắng không bao giờ đến một cách dễ dàng. Đằng sau một ngày đất nước thống nhất là hàng triệu ngày hành quân, chiến đấu, hy sinh và chờ đợi. Đằng sau những trang sử hào hùng là những đôi chân phồng rộp, những chiếc áo bạc màu và những con người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Ngày hôm nay, chúng tôi được sống trong hòa bình, được ngồi dưới mái trường, được học tập và theo đuổi những ước mơ riêng. Khoảng cách giữa cuộc sống hôm nay và những năm tháng Trường Sơn tưởng như rất xa, nhưng chính vì thế, chúng tôi càng phải biết trân trọng những gì mình đang có.

Thế hệ trẻ hôm nay không cần đi hàng nghìn cây số trong rừng sâu như cha anh, nhưng vẫn có một “con đường Trường Sơn” của riêng mình: đó là con đường học tập, rèn luyện và cống hiến. Nếu cha anh đã dùng đôi chân để đi về phía chiến trường, thì chúng tôi cần dùng tri thức, nghị lực và trách nhiệm để đi về phía tương lai.

Tôi đặc biệt xúc động khi nghĩ đến những người lính năm xưa: giữa màn đêm Trường Sơn, họ có thể không nhìn thấy rõ con đường phía trước, nhưng họ vẫn bước đi. Bởi họ không chỉ nhìn bằng đôi mắt, họ bước đi bằng niềm tin.

Chiến tranh đã lùi xa, những con đường Trường Sơn hôm nay đã mang một diện mạo khác. Nhưng trong mỗi cung đường ấy vẫn như vang vọng tiếng bước chân của một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ bằng lòng yêu nước.

Những đoàn quân năm xưa đã đi trong đêm để đất nước có một ngày được bước đi trong ánh sáng của hòa bình.Và thế hệ chúng tôi hôm nay, khi được thừa hưởng thành quả ấy, càng phải biết sống xứng đáng với những bước chân đã đi qua Trường Sơn – những bước chân không mỏi, những bước chân của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐOÀN QUÂN ĐI BỘ RÒNG RÃ HÀNG THÁNG TRỜI TRONG ĐÊM QUA DÃY TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa