Bài viết

NHỮNG ĐOÀN VĂN CÔNG GIỮA TIẾNG SÚNG – TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM

Đà Nẵng20/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường không chỉ có khói lửa và tiếng đạn pháo gầm vang; giữa những giờ nghỉ ngắn ngủi sau trận đánh, tiếng hát của các nghệ sĩ văn công lại vút lên như một luồng sinh khí mới. Họ là những người chiến sĩ đặc biệt, dùng lời ca tiếng hát làm vũ khí để bồi đắp tinh thần, giúp người lính quên đi mệt mỏi và nỗi sợ hãi cái chết.

Sân khấu của văn công thời chiến không có ánh đèn màu rực rỡ hay loa đài hiện đại. Đó thường chỉ là một bãi đất trống dưới tán rừng đại ngàn, ánh sáng được tận dụng từ những chiếc đèn pin che bạt. Họ biểu diễn ngay "sát nách" quân thù, trong tầm bay của oanh tạc cơ địch. Các nghệ sĩ cũng mang ba lô, đeo súng, hành quân bộ và chịu đựng gian khổ như những người lính thực thụ. Họ vừa hát, vừa tham gia chăm sóc thương binh, vừa cùng bộ đội đào hầm trú ẩn.

Đã có rất nhiều nghệ sĩ văn công ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, tay vẫn còn cầm chặt cây đàn hay chiếc loa phát thanh. Những bài hát như "Câu hò bên bến Hiền Lương" hay "Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây" đã trở thành những "liều thuốc" tinh thần vô giá, cổ vũ quân đội ta vượt qua mọi thử thách. Sự hiện diện của các đoàn văn công giữa thời hoa lửa đã chứng minh một chân lý: Văn hóa nghệ thuật chính là một mặt trận, và tiếng hát chính là sức mạnh niềm tin bồi đắp thêm ý chí quyết chiến quyết thắng cho toàn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn