Bài viết

Những Đốm Lửa Đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về một chuyến hàng bão táp qua "tọa độ chết" trên đỉnh Trường Sơn của người chiến sĩ lái xe Cao Duy Hùng. Trong làn mưa bom và pháo sáng của kẻ thù, anh đã có một quyết định táo bạo để cứu cả đoàn xe và dòng máu hàng chi viện cho miền Nam.

Tây Ninh07/07/2026Đặng Thanh Tuấn (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1970, tuyến đường chiến lược Trường Sơn (đường mòn Hồ Chí Minh) trở thành mục tiêu đánh phá khốc liệt nhất của không quân Mỹ. Để ngăn chặn nguồn chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam, địch rải bom cày nát từng mét đường. Thế nhưng, bất chấp hiểm nguy, những đoàn xe vận tải của ta vẫn "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Cao Duy Hùng, một chàng trai trẻ quê khu Bốn, là tay lái cự phách của Đại đội xe vận tải 102.

Đêm đó, trời mưa tầm tã, đường rừng trơn trượt như đổ mỡ. Chiếc xe ba-cầu chở đầy đạn dược và thuốc men của Hùng dẫn đầu một đoàn xe năm chiếc, lầm lũi bò qua một con đèo hiểm trở được mệnh danh là "tọa độ chết".

Để tránh bị máy bay địch phát hiện, toàn đoàn phải chạy bằng "đèn gầm" — loại đèn tự chế nhỏ xíu, hắt ánh sáng mờ nhạt xuống sát mặt đất, vừa đủ để người lái nhìn thấy vệt bánh xe phía trước. Trong buồng lái nóng hầm hập, chiếc kính chắn gió đã vỡ nát từ trận bom trước, gió ngàn và nước mưa tạt thẳng vào mặt Hùng rát buốt. Nhưng đôi bàn tay anh vẫn ôm chặt vô-lăng, đôi mắt căng ra nhìn xoáy vào màn đêm.

"Uỳnh! Uỳnh!"

Bỗng nhiên, pháo sáng của địch bùng nổ trên đỉnh đầu, soi rõ mồn một cả con đèo trống trải. Tiếng gầm rú xé tai của máy bay phản lực B-52 ập đến. Ngay lập tức, một loạt bom tọa độ trút xuống. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đá hộc từ trên vách núi sạt lở nhào nhào xuống đường. Chiếc xe đi cuối đoàn bị trúng mảnh bom, bốc cháy ngùn ngụt, làm tắc nghẽn lối lùi của cả đội hình.

"Tất cả bình tĩnh, giữ khoảng cách!" — Hùng hét vào bộ đàm.

Địch bắt đầu phát hiện ra vệt lửa cháy, chúng điên cuồng vòng lại, chuẩn bị cho đợt oanh tạc thứ hai thẳng vào bốn chiếc xe còn lại đang mắc kẹt trên vách đá. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu bốn xe đạn này nổ tung, không chỉ cả đội hy sinh mà chiến trường miền Nam sẽ mất đi một lượng vũ khí cực kỳ quan trọng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Cao Duy Hùng đưa ra một quyết định điên rồ nhưng đầy quả cảm. Anh với tay, bật tung công tắc đèn pha chỉnh hướng lên trời, rồi nhấn ga cho chiếc xe của mình lao vút về phía trước, tách khỏi đội hình.

Ánh đèn pha sáng rực giữa đêm tối như một lời thách thức. Chiếc xe của Hùng trở thành cái bia đỡ đạn khổng lồ thu hút toàn bộ sự chú ý của giặc Mỹ.

"Đến đây, lũ cướp nước!" — Hùng nghiến răng, vừa bẻ lái uốn lượn qua các hố bom, vừa dụ lũ máy bay đuổi theo mình ra xa khu vực đồng đội đang ẩn nấp.

Ngay lập tức, những loạt đạn súng máy từ máy bay địch điên cuồng quét xuống đường. Kính, vỏ xe vỡ vụn. Một mảnh đạn găm vào vai trái của Hùng, máu ra xối xả. Cơn đau ập đến làm anh choáng váng, nhưng bằng ý chí sắt đá, anh dùng tay phải giữ chặt vô-lăng, chân vẫn đạp ga, lao xe vào một khúc cua khuất sau sườn núi.

Chính nhờ sự đánh lạc hướng dũng cảm ấy, ba chiếc xe phía sau đã tranh thủ thời gian, nhanh chóng dập tắt lửa xe bị cháy và lùi vào hang đá an toàn.

Khi chiếc xe của Hùng dừng lại được dưới chân một vách đá kiên cố thì anh cũng khuỵu xuống, ngất đi trên vô-lăng vì mất máu, nhưng nụ cười mãn nguyện vẫn nở trên môi. Đoàn xe chi viện đêm đó đã qua đèo an toàn, những hòm đạn, túi thuốc đã đến được tay các chiến sĩ miền Nam đúng hẹn.

Người chiến sĩ lái xe Trường Sơn năm ấy đã sống và chiến đấu đúng như tinh thần của thời hoa lửa: "Yêu xe như con, quý xăng như máu", sẵn sàng biến mình thành ngọn đuốc để soi đường cho đồng đội tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những Đốm Lửa Đêm Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa